18/10/11
lần viết cuối cho blog này
chán vãi .........thật luôn .tại sao chỉ là cái nháy chuotj thui mà không ai chịu vào dù chỉ là những dòng đơn giản....chiến viết.......lần cuối cho cái blog chết nay
28/9/11
17/9/11
7/9/11
Blog Radio 197: Sự ám ảnh ngọt ngào-CHIEN RADIO
Chúng tôi trở về nhà Hoàng, mẹ Hoàng bảo đúng là trước đây Hoàng đã tình nguyện hiến bộ phận cơ thể sau khi chết, sau khi gặp tai nạn, bệnh viện thông báo với mẹ Hoàng là đôi mắt của cậu ấy phù hợp với một người đang cấp cứu. Đó chính là Hiếu.
Ảnh minh họa
Hai ngày sau, trở lại Hà Nội.
Không thể thay đổi điều gì, chúng ta sống chung với nó vậy. – Hiếu buồn bã buông ra từng chữ.
- Tôi xin lỗi.
- Cô thôi đừng nói như thế nữa. Từ giờ tôi sẽ tập yêu những điều tôi đang có. Sẽ yêu chính bản thân mình cùng với nghế họa sĩ, cùng với những bông salem, hay bản nhạc kì quái ấy nữa.
- Anh không sợ bản thân sẽ thành một người khác – không là anh.
- Tôi làm được điều gì khác để hạnh phúc hơn sao?
…
Hiếu và tôi đi bên cạnh nhau. Tôi có thêm một người bạn, một người đồng hành trong chuỗi cô độc đợi ngày gặp lại Hoàng. Hiếu và tôi chia sẻ nhiều hơn, ngoài những điều của Hoàng. Hiếu dạy tôi đánh piano, mang tôi theo những ngày tháng anh đi tìm ý tưởng cho những bức tranh. Tôi mời anh đến sống trong căn nhà của tôi như một người anh. Chúng tôi nghĩ việc đi bên nhau là một điều hiển nhiên và mặc định đó là số phận.
2 năm trôi qua, chúng tôi vẫn luôn đồng hành. Tôi dần trở thành một người phụ nữ nội trợ, chăm lo cho một gia đình. Có nhiều người hỏi tôi về Hiếu, tôi nói anh là gia đình của tôi. Hiếu cũng thế.
- Em thương anh, Hiếu à.
- Anh đang sống tốt đấy thôi.
- Anh có từng trách số phận không?
- Đã, còn giờ anh hài lòng với nó.
- Em xin lỗi.
- Em lại thế, anh phải là người xin lỗi vì khiến em dằn vặt thế này.
Tôi ôm anh. Tôi biết anh đang khóc. Tôi vẫn luôn cảm thấy sự đau đớn dày vò anh, sống một cuộc đời mà một phần thuộc về một người đã chết. Phải sống với những điều không là mình, phải học cách chấp nhận sự không đồng nhất trong con người mình, chắc phải đau khổ lắm. Nhiều đêm tôi lặng nhìn anh bất lực ngồi trước những bản thiết kế, anh vẫn muốn trở lại với con người thật của mình – xóa bỏ đi phần của Hoàng.
- A!
- Sao vậy anh? – Tôi hốt hoảng khi nghe tiếng Hiếu và tiếng kính vỡ.
- Anh thật vô dụng, một bản thiết kế giản đơn cũng không thể vẽ nổi.
- Hiếu à! – Tôi chạy đến nắm lấy bàn tay đang chảy máu của anh.
- Trả lại đôi mắt này cho Hoàng, anh sẽ trở về là anh đúng không Thảo? – Đôi mắt đầy tuyệt vọng nhìn tôi, tay anh lay mạnh người tôi.
- Anh sẽ không nhìn thấy gì nữa, anh sẽ không trở về lại chính anh được đâu.
- Anh…không chịu đựng nổi nữa rồi. – Hiếu ngồi phịch xuống, anh gục đầu buồn bã.
Tôi ôm Hiếu, nước mắt cứ trào ra, không gì ngăn nổi.
Ngày hôm sau tôi bỏ đi. Có lẽ sự ra đi đó sẽ giúp anh, có lẽ vậy.
“Em xin lỗi vì sự ra đi không báo trước này. Em xin lỗi vì em và Hoàng đã gián tiếp phá hoại cuộc sống của anh. Mấy tháng nay, anh đã làm sống dậy những cảm xúc yêu thương trong em, nếu cứ ở bên cạnh anh, thì em đã quá ích kỉ. Em sẽ biến mất khỏi cuộc đời anh. Có thể sự ra đi này sẽ giúp anh tìm lại bản thân mình.”
Tôi đi về vùng Tây Bắc, thuê cho mình một căn nhà nhỏ và mở một cửa hàng hoa nhỏ. Đó là dự định từ lâu của tôi, giờ tôi thực hiện nó như một sự trốn chạy. Mỗi lần nhìn những nhành salem tím tôi lại nhớ Hoàng và cả Hiếu nữa, tôi thấy lo lắng cho anh, không biết giờ đây cuộc sống của anh thế nào.
6 tháng sau ngày tôi ra đi, có một ông khách lạ đến cửa hàng hoa của tôi, nhìn ông ấy giống như những vị pháp sư tôi đọc trong tiểu thuyết “Mật mã Tây Tạng”. Ông ấy nhìn tôi một lúc rồi cầm một cành hoa salem tím và nói: “Con biết thứ hoa này có ý nghĩa gì không? Là sự đợi chờ câm lặng của tình yêu. ”
- Cháu không biết điều đó.
- Con đang chạy trốn tình yêu. Trái tim con đã thay đổi nhiều hơn con biết. Nhưng tình yêu sẽ đuổi theo con dù con ở đâu. – Nói rồi ông ấy để lại tiền cho tôi và bỏ đi cùng bó hoa salem tím. “ông ấy là thầy bói ư? Thật nhảm nhí!” – tôi nghĩ vậy rồi quay ra tiếp tục công việc của mình.
Lòng tôi thấy nhớ…Hiếu cồn cào. Nỗi nhớ ấy xen lẫn với nỗi nhớ Hà Nội, nhớ góc quán café của tôi…nhưng rất thật.
Chiều hôm đấy có tuyết rơi, tháng 3 rồi mà nơi đây lại có tuyết. Không muốn lãng phí điều này, tôi vác balo lên Sapa ngắm tuyết rơi. Một ngày đi dạo Sapa, tôi trở về khách sạn với đôi chân lạnh cóng. Vẫn là đôi chân trần, tôi bước ra ban công, hứng lấy chút gió lạnh quất vào mặt.
- Em có vẻ thích đi một mình. – Một giọng nói quen thuộc vang lên trong làn gió lạnh, khe khẽ vòng tay qua ôm lấy bờ vai run run của tôi.
- Vì em vốn đơn độc. – Tôi để mặc cho mình ấm áp trong vòng tay anh.
- Nên em bỏ anh lại, đơn độc.
- Em…
- Anh yêu em, Thảo à.
- Không phải anh, là Hoàng, chỉ là Hoàng thôi. – Tôi nói nhưng vẫn chờ đợi sự phủ nhận của anh.
- Anh đã giết chết Hoàng – trong anh.
- Sao anh làm được? – Tôi quay lại, nhận ra đôi mắt…đôi mắt của Hoàng không còn trên khuôn mặt Hiếu. Tôi khóc, đau hơn bao giờ hết, tôi ngất lịm đi lúc nào không hay.
Tỉnh dậy trong vòng tay của Hiếu, tôi lại khóc, tôi không thể kiềm chế mình.
- Ngày em đi, anh thấy hụt hẫng kinh khủng. Ban đầu, anh nghĩ chỉ do Hoàng, do đôi mắt của Hoàng mà thôi. Dần dần, anh càng cảm nhận rõ sự thiếu vắng của em. Anh đã bỏ ra ngoài sống nhưng rồi lại quay về nơi đó. Không còn bị ám ảnh bởi khuôn mặt em, nhưng nỗi nhớ em khiến anh khổ sở hơn nhiều. Anh đau khổ giữa những dòng suy nghĩ và cảm xúc trái ngược, cố thuyết phục chính bản thân anh đó là Hoàng chứ không phải anh. Rồi anh quyết định giết chết Hoàng, và nghĩ cảm xúc dành cho em cũng theo đó ra đi, anh sẽ trở về là anh. Nhưng đôi mắt ấy chỉ lưu giữ hình ảnh em – của Hoàng, chứ không lưu giữ em – của anh. Mất đi đôi mắt, anh vẫn là anh – ngày bên cạnh em. Anh vẫn vẽ, vẫn mua salem tím, vẫn đánh Kiss the rain.
- Em xin lỗi, em lại…
- Mất đi đôi mắt, anh mới nhận ra tình yêu dành cho em.
- Em…
- Giờ anh không còn đôi mắt nữa.
- Em sẽ là đôi mắt của anh. Ngày em bỏ đi, em đã biết mình yêu một người khác, không còn là Hoàng nữa. Em đã rất sợ hãi khi nhận ra thứ tình cảm đấy. Em đã chọn cách trốn chạy. Em xin lỗi!
Ngày hôm sau tôi gặp lại vị khách kì lạ, mỉm cười với tôi, ông tặng lại tôi bó hoa hôm qua. Tuyết vẫn rơi, tôi đã không còn đơn độc.
Chúng tôi trở về Hà Nội và sống tiếp những ngày bên nhau đầy hạnh phúc. Đêm qua, tôi mơ một giấc mơ đẹp, Hoàng trở về bên tôi, nắm chặt tay tôi rồi đặt nó vào tay Hiếu. “Cảm ơn anh đã mang Hiếu đến bên em, Hoàng à.”
Tôi gặp lại Sương và Phong, tình yêu của họ đã có một bông hoa, con bé rất xinh, tên nó là Mai – tên người con gái xưa cũ của Phong, Sương nói với tôi: “Tớ đã học được rằng yêu một người là yêu những điều tồn tại vốn có bên trong con người đó, dù là bất kì điều gì. Tình yêu của bọn tớ vẫn sống, sống cùng những kí ức tình yêu cũ của cả tớ và Phong.”
Ảnh minh họa
Hai ngày sau, trở lại Hà Nội.
Không thể thay đổi điều gì, chúng ta sống chung với nó vậy. – Hiếu buồn bã buông ra từng chữ.
- Tôi xin lỗi.
- Cô thôi đừng nói như thế nữa. Từ giờ tôi sẽ tập yêu những điều tôi đang có. Sẽ yêu chính bản thân mình cùng với nghế họa sĩ, cùng với những bông salem, hay bản nhạc kì quái ấy nữa.
- Anh không sợ bản thân sẽ thành một người khác – không là anh.
- Tôi làm được điều gì khác để hạnh phúc hơn sao?
…
Hiếu và tôi đi bên cạnh nhau. Tôi có thêm một người bạn, một người đồng hành trong chuỗi cô độc đợi ngày gặp lại Hoàng. Hiếu và tôi chia sẻ nhiều hơn, ngoài những điều của Hoàng. Hiếu dạy tôi đánh piano, mang tôi theo những ngày tháng anh đi tìm ý tưởng cho những bức tranh. Tôi mời anh đến sống trong căn nhà của tôi như một người anh. Chúng tôi nghĩ việc đi bên nhau là một điều hiển nhiên và mặc định đó là số phận.
2 năm trôi qua, chúng tôi vẫn luôn đồng hành. Tôi dần trở thành một người phụ nữ nội trợ, chăm lo cho một gia đình. Có nhiều người hỏi tôi về Hiếu, tôi nói anh là gia đình của tôi. Hiếu cũng thế.
- Em thương anh, Hiếu à.
- Anh đang sống tốt đấy thôi.
- Anh có từng trách số phận không?
- Đã, còn giờ anh hài lòng với nó.
- Em xin lỗi.
- Em lại thế, anh phải là người xin lỗi vì khiến em dằn vặt thế này.
Tôi ôm anh. Tôi biết anh đang khóc. Tôi vẫn luôn cảm thấy sự đau đớn dày vò anh, sống một cuộc đời mà một phần thuộc về một người đã chết. Phải sống với những điều không là mình, phải học cách chấp nhận sự không đồng nhất trong con người mình, chắc phải đau khổ lắm. Nhiều đêm tôi lặng nhìn anh bất lực ngồi trước những bản thiết kế, anh vẫn muốn trở lại với con người thật của mình – xóa bỏ đi phần của Hoàng.
- A!
- Sao vậy anh? – Tôi hốt hoảng khi nghe tiếng Hiếu và tiếng kính vỡ.
- Anh thật vô dụng, một bản thiết kế giản đơn cũng không thể vẽ nổi.
- Hiếu à! – Tôi chạy đến nắm lấy bàn tay đang chảy máu của anh.
- Trả lại đôi mắt này cho Hoàng, anh sẽ trở về là anh đúng không Thảo? – Đôi mắt đầy tuyệt vọng nhìn tôi, tay anh lay mạnh người tôi.
- Anh sẽ không nhìn thấy gì nữa, anh sẽ không trở về lại chính anh được đâu.
- Anh…không chịu đựng nổi nữa rồi. – Hiếu ngồi phịch xuống, anh gục đầu buồn bã.
Tôi ôm Hiếu, nước mắt cứ trào ra, không gì ngăn nổi.
Ngày hôm sau tôi bỏ đi. Có lẽ sự ra đi đó sẽ giúp anh, có lẽ vậy.
“Em xin lỗi vì sự ra đi không báo trước này. Em xin lỗi vì em và Hoàng đã gián tiếp phá hoại cuộc sống của anh. Mấy tháng nay, anh đã làm sống dậy những cảm xúc yêu thương trong em, nếu cứ ở bên cạnh anh, thì em đã quá ích kỉ. Em sẽ biến mất khỏi cuộc đời anh. Có thể sự ra đi này sẽ giúp anh tìm lại bản thân mình.”
Tôi đi về vùng Tây Bắc, thuê cho mình một căn nhà nhỏ và mở một cửa hàng hoa nhỏ. Đó là dự định từ lâu của tôi, giờ tôi thực hiện nó như một sự trốn chạy. Mỗi lần nhìn những nhành salem tím tôi lại nhớ Hoàng và cả Hiếu nữa, tôi thấy lo lắng cho anh, không biết giờ đây cuộc sống của anh thế nào.
6 tháng sau ngày tôi ra đi, có một ông khách lạ đến cửa hàng hoa của tôi, nhìn ông ấy giống như những vị pháp sư tôi đọc trong tiểu thuyết “Mật mã Tây Tạng”. Ông ấy nhìn tôi một lúc rồi cầm một cành hoa salem tím và nói: “Con biết thứ hoa này có ý nghĩa gì không? Là sự đợi chờ câm lặng của tình yêu. ”
- Cháu không biết điều đó.
- Con đang chạy trốn tình yêu. Trái tim con đã thay đổi nhiều hơn con biết. Nhưng tình yêu sẽ đuổi theo con dù con ở đâu. – Nói rồi ông ấy để lại tiền cho tôi và bỏ đi cùng bó hoa salem tím. “ông ấy là thầy bói ư? Thật nhảm nhí!” – tôi nghĩ vậy rồi quay ra tiếp tục công việc của mình.
Lòng tôi thấy nhớ…Hiếu cồn cào. Nỗi nhớ ấy xen lẫn với nỗi nhớ Hà Nội, nhớ góc quán café của tôi…nhưng rất thật.
Chiều hôm đấy có tuyết rơi, tháng 3 rồi mà nơi đây lại có tuyết. Không muốn lãng phí điều này, tôi vác balo lên Sapa ngắm tuyết rơi. Một ngày đi dạo Sapa, tôi trở về khách sạn với đôi chân lạnh cóng. Vẫn là đôi chân trần, tôi bước ra ban công, hứng lấy chút gió lạnh quất vào mặt.
- Em có vẻ thích đi một mình. – Một giọng nói quen thuộc vang lên trong làn gió lạnh, khe khẽ vòng tay qua ôm lấy bờ vai run run của tôi.
- Vì em vốn đơn độc. – Tôi để mặc cho mình ấm áp trong vòng tay anh.
- Nên em bỏ anh lại, đơn độc.
- Em…
- Anh yêu em, Thảo à.
- Không phải anh, là Hoàng, chỉ là Hoàng thôi. – Tôi nói nhưng vẫn chờ đợi sự phủ nhận của anh.
- Anh đã giết chết Hoàng – trong anh.
- Sao anh làm được? – Tôi quay lại, nhận ra đôi mắt…đôi mắt của Hoàng không còn trên khuôn mặt Hiếu. Tôi khóc, đau hơn bao giờ hết, tôi ngất lịm đi lúc nào không hay.
Tỉnh dậy trong vòng tay của Hiếu, tôi lại khóc, tôi không thể kiềm chế mình.
- Ngày em đi, anh thấy hụt hẫng kinh khủng. Ban đầu, anh nghĩ chỉ do Hoàng, do đôi mắt của Hoàng mà thôi. Dần dần, anh càng cảm nhận rõ sự thiếu vắng của em. Anh đã bỏ ra ngoài sống nhưng rồi lại quay về nơi đó. Không còn bị ám ảnh bởi khuôn mặt em, nhưng nỗi nhớ em khiến anh khổ sở hơn nhiều. Anh đau khổ giữa những dòng suy nghĩ và cảm xúc trái ngược, cố thuyết phục chính bản thân anh đó là Hoàng chứ không phải anh. Rồi anh quyết định giết chết Hoàng, và nghĩ cảm xúc dành cho em cũng theo đó ra đi, anh sẽ trở về là anh. Nhưng đôi mắt ấy chỉ lưu giữ hình ảnh em – của Hoàng, chứ không lưu giữ em – của anh. Mất đi đôi mắt, anh vẫn là anh – ngày bên cạnh em. Anh vẫn vẽ, vẫn mua salem tím, vẫn đánh Kiss the rain.
- Em xin lỗi, em lại…
- Mất đi đôi mắt, anh mới nhận ra tình yêu dành cho em.
- Em…
- Giờ anh không còn đôi mắt nữa.
- Em sẽ là đôi mắt của anh. Ngày em bỏ đi, em đã biết mình yêu một người khác, không còn là Hoàng nữa. Em đã rất sợ hãi khi nhận ra thứ tình cảm đấy. Em đã chọn cách trốn chạy. Em xin lỗi!
Ngày hôm sau tôi gặp lại vị khách kì lạ, mỉm cười với tôi, ông tặng lại tôi bó hoa hôm qua. Tuyết vẫn rơi, tôi đã không còn đơn độc.
Chúng tôi trở về Hà Nội và sống tiếp những ngày bên nhau đầy hạnh phúc. Đêm qua, tôi mơ một giấc mơ đẹp, Hoàng trở về bên tôi, nắm chặt tay tôi rồi đặt nó vào tay Hiếu. “Cảm ơn anh đã mang Hiếu đến bên em, Hoàng à.”
Tôi gặp lại Sương và Phong, tình yêu của họ đã có một bông hoa, con bé rất xinh, tên nó là Mai – tên người con gái xưa cũ của Phong, Sương nói với tôi: “Tớ đã học được rằng yêu một người là yêu những điều tồn tại vốn có bên trong con người đó, dù là bất kì điều gì. Tình yêu của bọn tớ vẫn sống, sống cùng những kí ức tình yêu cũ của cả tớ và Phong.”
blog ơi quay lại đi
Cuối cùng blog cũng quay lại lâu rồi chưa viết bài..........hihi 12a1 ơi dù thắng hay bại thì ta cũng phãi sống thui.......hãy lấy blog này làm điểm tựa nha ,,,,thank
16/8/11
9/7/11
1/7/11
24/6/11
blog đã bị bỏ rơi
blog đã bị bỏ rơi! người ta quên đi đi mất rui .>tụi thân cái blog bị người ta bỏ vào thùng rác /
21/6/11
1/6/11
Blog Radio 183: Cho tôi một lần quay ngược về quá khứ!
Bạn đang nghe blog radio phát sóng hằng tuần trên FUN FM và vov, vietnamnet
Mọi chi tiết xin liên hệ |http://blogradio.vn và http;//banthanoi.tk
Blog Radio 183: Cho tôi một lần quay ngược về quá khứ!
Đẹp nhất là đây tuổi học trò
Cuộc đời không bận chút âu lo
Tháng năm bè bạn cùng sách vở
Dấu mộng ngày xanh thắm ước mơ
Xin mượn những câu thơ tôi bất chợt đọc được ở đâu đó mà tôi cũng không biết tác giả để mở đầu cho những cảm xúc của mình
Những ngày này đối với các bạn học sinh 12 là những cảm xúc lẫn lộn, vui, buồn, bâng khuâng, lo lắng, chờ đợi, hồi hộp, mong mỏi và cả nuối tiếc nữa. Cũng đúng thế thật, khi con người ta đứng trước ngưỡng cửa lớn lao của cuộc đời, cánh cửa sẽ mở ra con đường đi trong suốt phần đời còn lại, dường như ta thấy cái tuổi 18 ấy còn quá bé bỏng, còn quá hồn nhiên với quyết định lớn của cả cuộc đời mình. Đối với riêng tôi, tôi gọi khoảng thời gian này là mùa của ước mơ, mùa của những dự định đang chờ ngày thực hiện và đó là mùa của những ước mơ bay.
Cho tôi một lần quay ngược về quá khứ!
Hôm nay, nhìn các em học sinh 12 tất bật với những lo toan sách vở, những bộ hồ sơ, những chương trình tư vấn, những băn khoăn, lo lắng trong việc chọn trường, chọn nghề mà tôi lại như thấy mình của ba năm về trước. Ngày ấy, tôi cũng như các em, cũng hồi hộp, cũng mong chờ ngày mình được tung cánh trên con đường thênh thang của cuộc đời, ngày bao nhiêu mơ ước ấp ủ được thực hiện. Khoảng trời của 12 những ngày cuối cùng là một khoảng trời xanh ngắt ngập tràn ánh nắng chói chang, đó là ánh nắng của những ngày cuối xuân đầu hạ, không khí trở nên nóng hơn nhưng đó cũng là màu xanh của những mơ ước, màu nắng của bao tâm hồn đang mong chờ ngày mình được bước chân vào cổng trường đại học và sức nóng của những trái tim nhiệt huyết, hăng say ngày đêm bên sách vở mong tìm được cho mình một ước mơ, tất cả những màu sắc ấy tạo nên một bức tranh tuyệt diệu của học sinh mà chỉ học sinh mới có mà mỗi người chỉ có thể vẽ nó duy nhất một lần trong cuộc đời mình.

Đã ba năm kể từ cái ngày ấy của tôi, giờ đây quanh tôi là những tháng ngày của thời sinh viên, miệt mài bên giảng đường, những đề tài, những kì thi mệt nhoài, tưởng chừng sau bấy nhiêu năm, sau bao nhiêu lo toan, vất vả của đời sinh viên, tôi đã quên những kỉ niệm, những cảm xúc của những ngày tháng đầy rạo rực ấy. Nhưng hôm nay, khi thấy các em 12 lại lo lắng, lại rộn ràng chuẩn bị cho một mùa thi nữa thì những cảm xúc ngày ấy lại sống dậy, vẹn nguyên như ba năm về trước, đó là miền kí ức mà tôi giữ mãi, nó chỉ tạm ngủ quên chứ không mất đi bao giờ: Kí ức 12.
12 của tôi là những buổi trưa đi học về trên con đường ngập nắng, những hàng cây lấp lánh ánh nắng đầu hè đẹp như một câu chuyện cổ tích, 12 của tôi là những kì thi thử, những bài vở chất chồng, những điểm kiểm tra cao có, thấp cũng không kém. 12 của tôi là những bộ hồ sơ thi đại học, những băn khoăn, do dự về con đường mình sẽ gắn bó trong tương lai. 12 của tôi còn là những ngóng chờ đến ngày thứ bảy, được nghe chương trình tư vấn mùa thi trên tivi, những ngày hội tư vấn vui vẻ mà lũ học trò chúng tôi ai cũng mong chờ. 12 của tôi là những buổi phụ đạo cuối năm khi chỉ có hơn nửa lớp đi học, là những buổi cúp tiết đi chơi để đầu tuần lại bị nhắc nhở. 12 còn là những tấm hình, những quyển lưu bút, những bàn luận về chọn trường, chọn ngành, những hồi hộp trông đợi kì thi đến và đâu đó còn là những dự định, những ước mơ thoáng chút luyến tiếc…
Ba năm kể từ ngày tôi chia tay 12 thân yêu của mình, trong lòng tôi không nguôi nỗi nhớ về những tháng ngày thân thương ấy, những tháng ngày là một khoảng trời xanh trong vắt những ước mơ tuổi thơ vụng dại, dự định xen lẫn những cảm xúc vu vơ không biết tỏ cùng ai, đó là một khung trời lung linh tràn ngập ánh nắng, những cảm xúc trong veo mà tôi sẽ mang theo trong suốt quãng đời đời của mình. 12 yêu dấu sẽ sống mãi trong tôi để khi tôi bắt gặp một nụ cười trong veo, ngây thơ của một tà áo trắng, những vần thơ nhẹ nhàng, đơn giản mà tôi không thể dừng lại cho đến hết bài thì kí ức về 12 sẽ được đánh thức và thôi thúc tôi tìm về.
Thế là hết những ngày thơ mơ mộng
Phượng nở vội vàng giục giã mùa thi
Lớp mình rồi đây kẻ ở người đi
Lưu luyến quá nên ta còn ngồi lại
Sống bên nhau từ những ngày thơ dại
Mai xa rồi thương lắm bạn bè ơi

Xin hãy lưu giữ trong tim nhau những hình ảnh đẹp nhất dù sau này có cách xa
Học trò ơi!
Hãy cứ hồn nhiên như thế nhé, hãy cứ cười, hãy cứ vui và hãy mạnh dạn với những quyết định của đời mình để sau này nhìn lại ta không tiếc về một thời tuổi thơ vụng dại nhưng cũng hết sức sôi nổi của mình. Hãy cứ ước mơ và thực hiện ước mơ của mình. Thời gian sẽ mang theo tuổi học trò của ta đi xa mãi không bao giờ trở về nhưng hãy cứ tin rằng tuổi học trò chỉ đi xa chứ không bao giờ mất trong tim chúng ta, hãy cứ khao khát, ước mơ và nâng niu những kỉ niệm dù là nhỏ nhất.
Chỉ còn vài tháng nữa thôi, một lứa học trò nữa sẽ mãi xa tuổi thơ của mình để đi tìm những giấc mơ cho cuộc đời, sẽ không còn ánh mắt ai chờ ta mỗi sớm trên con đường đến trường, sẽ không còn những vui buồn vô cớ, những tình cảm ấm áp bè bạn, và cũng sẽ có những niềm vui, nụ cười của những ai may mắn tìm được ước mơ của mình trên giảng đường đại học và đâu đó cả những nỗi buồn, nước mắt của những bạn còn kém may mắn trên hành trình vươn tới ước mơ nhưng hãy xem đó là những thành công hay thất bại đầu tiên của cuộc sống dành cho bạn để vững vàng bước tới, để không ân hận khi ta đã sống hết mình ngày hôm nay.
Mùa của những ước mơ, của những khao khát chờ ngày thực hiện đã đến rồi, chúc 12 sẽ gặp được nhiều thành công, vững tin và sống hết mình cho những ngày hôm nay thật đẹp bạn nhé để sau này trải qua bao sóng gió cuộc đời, ta sẽ mỉm cười về một thời tuổi thơ đầy mơ ước của mình.
Gửi lại nhé “mùa những ước mơ bay”…
Gửi lại nhé những nụ cười, nước mắt - 12 ơi! Cháy hết mình thành những ước mơ
Gửi từ email Đức Huy - duchuy.1308@
Truyện ngắn: Không yêu - Ừ thì có sao đâu nhỉ?
Người cũ đã đi, người mới vừa đến…
Người cũ…
Quay lưng bước đi một cách lạnh lùng nhất có thể. Cái bóng người cao gầy hắt dài theo từng vạt nắng mỏng trên đường phố lúc tan tầm làm tim nó đau nhói. Chỉ cần quay đầu lại nhìn nó một cái, một cái thôi không được sao?
Đôi bàn tay ấy, không còn muốn nắm lấy tay nó và cùng đi trên con đường như xưa kia hai đứa đã vẽ ra. Một con đường dài, ngập tràn tiếng cười hạnh phúc, có nó, có anh, có cả những ước mơ xa xôi… Chỉ vì một dáng hình nào đó xuất hiện, yêu thoáng qua, rồi say, rồi chẳng kìm lòng được, rồi chia tay nó.
Nó không khóc. Chết lặng giữa phố phường bao người qua kẻ lại, đôi mắt nhìn vụng về đến một nơi xa xăm nào đó để tìm một chốn bình yên cho tâm hồn. Cơn gió heo may vô tình lướt qua làm run run đôi vai nhỏ, những lọn tóc bay bay trong hơi thở của gió, thì thầm, thì thầm điều gì đó rất khẽ…
“Anh sẽ chỉ yêu mình em chứ?”
“Ừ, sẽ chỉ yêu mình em!”
“Anh sẽ yêu em nhiều thật nhiều chứ?”
“Ừ, nhiều hơn cả tình yêu em dành cho anh. Nghĩa là rất nhiều đấy”
Cô gái cười tươi tắn, đôi mắt ánh lên những niềm hạnh phúc tưởng chừng như vô tận. Chàng trai nắm chặt lấy đôi tay nhỏ bé như níu giữ và mong muốn ngưng đọng thời gian…
Thời gian của tình yêu ngày xưa ấy, đã đi vào vùng mờ của ký ức, ai đó lén lấy tay để lau đi, ai đó còn vương vấn muốn tìm lại…

Ảnh minh họa
Người mới...
Hai đứa bạn thân tíu tít hỏi han nó, như thể vừa có một biến cố gì đó kinh khủng lắm đã xảy ra. Ừ, thì cũng không hẳn là không có chuyện gì - chí ít thì với nó - nhưng cũng không cần phải tỏ ra quan trọng hóa vấn đề lên như thế chứ!
-Mày ơi, chiều nay đi xem film nhé!!!
-Hài nhá!
-Ok. Lôi cả con bé đang ngồi ngẩn ngơ kia đi cùng nữa, bắt nó trả tiền. Hehe
Đến lúc này thì nó không thể không có phản ứng gì với bọn bạn được. Bắt nạt người ta quá thể, nhân dịp dậu đổ bìm leo mới ghê chứ. Hic, đã không an ủi được câu nào ra hồn lại còn chèn ép…
-Thôi nhé! Chiều nay tao bận rồi!
Mặt hai con bé ngắn tũn lại. Nhưng chỉ ít giây sau đó, chúng nó đổi ngay sang một bộ mặt mới, tươi tắn và đáng yêu hơn nhiều.
-Huy - hotboy lớp mình í.
-Làm sao? - Nó nhíu mày hỏi với vẻ cau có, khó chịu. Thể nào bọn bạn cũng không để nó được yên đâu mà, chắc chắn là có trò gì đó.
-Mày thử cưa hắn ta đi.
-Hả???
Trong lúc bấn loạn, chẳng hiểu đầu óc nó nghĩ gì và nó đã làm gì. Nó gật đầu cái rụp, mặt ngẩn tò te và nhìn bọn bạn múa may phía trước.
Chúng nó hoan hỉ ra mặt, đập tay vào nhau ra điều đã dụ dỗ thành công. Uhm… Cứ chờ xem. Nó nổi máu thách thức lên rồi đấy!!!

Ảnh minh họa
Trò nghịch dại…
Với vẻ ngoài không quá nổi bật nhưng tính cách thì khá tự nhiên và thân thiện nên nó chiếm được cảm tình của mọi người trong lớp, hẳn nhiên, Người mới cũng không là ngoại lệ.
Một buổi chiều lang thang trong thư viện, nó nhờ cậu ấy lấy giúp nó mấy quyển sách trên cao, nhân tiện nhờ cậu ấy giảng về bài toán khó nghĩ mãi không ra (Thật sự thì bài đó cũng không có gì là khó cho lắm)
Và… nó đẩy tiến triển theo tốc độ cực nhanh khiến hai nhỏ bạn thân phải há mồm kinh ngạc. Chẳng mấy mà cái cậu hotboy kia đã suốt ngày đi bên cạnh nó, đi học sớm để nhận chỗ cho nó, đặt ngay ngắn trước mặt nó một ổ bánh mì trứng ruốc+ sữa fami mỗi sáng, cùng vô vàn những cái mà cậu ấy-có-thể-làm-được-cho-nó.
Chính thức thì, nó và cậu ấy trở thành một cặp gà bông trong lớp - chuẩn không cần chỉnh, mà chỉnh rồi thì không còn chuẩn nữa…
-Mày làm thật à?
-Tại sao lại không?
-Bọn tao chỉ đùa thôi, ai ngờ mày làm thật!
-Tao cũng chỉ đùa thôi mà.
-Nhưng… như thế là không công bằng.
-Uhm, chúng mày đã không cân bằng trước, nên không thể trách tao được.
Nó bỏ đi giữa bộ dạng ngạc nhiên đến thảm thương của hai đứa. Chúng nó còn đứng đó hồi lâu để cấu chí nhau xem mình có phải đang nằm mơ không. Nhưng, sự thật thì vẫn là sự thật, và, nó thấy mình như được nuôi sống từ một con tim bằng băng - những mảng băng trắng ánh lên sự lạnh lẽo.
Một nụ cười nhạt, làn tóc mây bay trong ráng chiều ửng hồng, nó rảo nhanh bước chân về phía chiếc xe đang đợi mình trước cồng trường. Huy đã đứng ở đó, đã đợi và cười rất tươi khi nhìn thấy dáng nó từ đằng xa…
Ảnh minh họa
Người mới đến, người cũ quay về…
Ngày đó là ngày đẹp trời lắm lắm. Không thể phủ nhận như thế khi mà những tia nắng hiếm hoi của bầu trời xuyên của đám mây xám để ánh lên những tia rạng rỡ, gió lay động khẽ khàng như hòa vào một giai điệu hoan ca nào đó. Nó chợt thấy ấm lên một niềm vui nho nhỏ. Ngày mới đến trường, có nắng, có gió, có một cậu bạn dễ thương đang chờ trước cổng nhà. Theo lý thuyết thì chẳng còn gì phải phàn nàn nếu không muốn nói là quá tuyệt vời. Nhưng…
-Anh gặp em một lúc được không?
-...
-Anh có chuyện cần nói…
-Xin lỗi, em bận lắm!
-Bận? Nhưng em sẽ đến đúng không? 8.00pm - café Chuông Gió.
Người cũ quay trở lại. Anh vẫn thế, đọc được ý nghĩ trong nó, đọc được cả những dòng cảm xúc đang run rẩy phát ra từ nhịp tim của nó. Và hẳn là, anh biết, nó còn yêu anh.
Nhưng nó sẽ không đến, đúng không? Nó không cho phép mình đến, để rồi yếu lòng, để rồi tha thứ, và lại yêu, lại đau… Không. Nó càng không thể đến được, vì … Huy, cậu bạn đã dành cho nó quá nhiều tình cảm - những tình cảm trong sáng đáng được trân trọng.
-Cậu… khóc đấy à?
-...
-Đừng khóc nhé! Sao tự nhiên qua kính chiếu hậu, tớ lại nhìn thấy cô bé dễ thương hằng ngày đang sụt sịt… như thế, không xinh đâu.
-Huy à… tớ…
-Sẽ kể cho tớ nghe khi vào lớp nhé! Còn bây giờ, tớ cho cậu mượn tạm vai đấy!
Huy nhẹ nhàng và tinh tế, bên cạnh Huy khiến những mảng băng trắng trong trái tim nó tan dần, tan dần, và mất hẳn. Phải rồi, cậu ấy lúc nào cũng dành cho nó những quan tâm ấm áp như thể những sợi nắng vàng đang nhảy nhót trên nền trời quang đãng ấy, hỏi sao trái tim băng không bị tan biến? Hỏi sao, nó lại không thể không có tình cảm với cậu ấy được?
Nhưng, chưa hẳn đã là tình yêu đâu nhỉ? Vì nó biết, trong trái tim nó mãi giam giữ một bóng hình - người có khuôn mặt lạnh, dáng người cao gầy và đôi mắt lúc nào cũng trầm ngâm, suy tư. Mặc dù đã cố xua đuổi những hình ảnh và hoài niệm đi xa, để nó có thể đến bên cạnh Huy như cái vỏ bọc bên ngoài vẫn hiện hữu như thế, nhưng, nó bất lực…
Ảnh minh họa
Cớ sao lại phải yêu???
Buổi tối, nó giam mình trong phòng. Nó đã không còn ngây thơ và hồn nhiên để ngắt cánh hoa bói: Đi, Không Đi, Đi, Không đi… như mấy trò vặt vãnh nữa. Nó đắm mình trong âm nhạc, đến với cái thứ nhạc Rock mà bình thường chẳng bao giờ nó nghe. Và, có những nỗi niềm cần được khỏa lấp, nó gọi phone cho cậu bạn thân.
-Qua nhà tôi đi, tự nhiên muốn ăn kem quá!
-Trời đang lạnh mà, lại hâm lên đúng không? Ăn để hành hạ cái cổ họng tịt tiếng, ăn để hành hạ cái thân tôi chứ gì?
-Nói lắm thế. Qua nhanh đi!
Nó bụm miệng lại để cậu bạn không nghe thấy tiếng cười thích chí. Phải, mỗi lần đầu óc hơi hâm hâm một tí là nó gọi cho hắn, hắn càm ràm một lúc rồi 5’ sau lại có mặt ở nhà nó, nghe nó tỉ tê đủ mọi chuyện, hắn là thế mà.
- Này, bây giờ định sao? Người cũ - người mới… rắc rối phết đấy!
- Bảo tôi làm sao thì tôi làm thế - Nó nhâm nhi cốc kem tươi vị socola thơm mát và nói mà chẳng thèm để ý đến thái độ của cậu bạn.
- Hừm. Vớ vẩn. Tự lo mà giải quyết đi chứ. Làm thế nào thì làm, đừng quá đáng đến nỗi tôi không nhận làm bạn nữa là được.
- Yêu cả hai nhé! Yêu cả hai được không? - Mắt nó sáng rỡ lên như khám phá ra điều thú vị nào đó. Và mặc dù cái âm thanh phát ra có vẻ tươi vui nhí nhảnh thì nó cũng cảm giác cổ họng mình đang nghẹn ứ, tim chợt thắt lại và lạnh người đến rùng mình. Bàn tay nó bấu chặt vào ly kem như thể sợ đánh rơi mất, mắt nhìn sang một hướng khác tránh ánh mắt của người đang ngồi đối diện.
- Đừng có tự dối lòng. Nhìn thấy bà thế này, tôi lo cho bà lắm đấy. Đồ ngốc.
- Hì, đùa đấy. Chẳng yêu ai hết. Không quay về với người cũ và cũng chẳng bước tiếp với người mới. Đơn giản nhỉ? Thế mà tôi không nghĩ ra.
Một cơn gió nhẹ nhàng len lỏi qua từng ngõ nhỏ, cuốn những chiếc lá bàng rụng đỏ nơi góc quán kem, nó thấy trong lòng có một cảm giác nhẹ bẫng, không hẳn là hụt hẫng, không hẳn là mất mát, chỉ đơn giản là cảm xúc đang trôi, trôi thật nhẹ ra khỏi tầm tay với. Nó nháy mắt tinh nghịch, đút nốt thìa kem vào miệng , nuốt ực một cái và đánh tét một phát vào tay cậu bạn

- Cớ sao lại phải yêu, nhỉ?
***
Hoàng hôn buông xuống mặt đất một rèm mây đủ sắc màu, nó đứng trên ban công và ngước nhìn những chậu hoa giấy. Cánh hoa giấy mỏng manh khẽ run nhẹ trong làn gió mang hơi lạnh, nó tinh nghịch bứt một cành hoa nhỏ, đưa tay lên cao và thả trôi cành hoa xuống dưới như thể đánh rơi khỏi tay một thứ hư vô nào đó - có thể là những tình cảm đang ngổn ngang không được định hình - có thể là những suy nghĩ mông lung về điều gì đó chưa xác định - có thể là một chút buồn vui vu vơ của cảm xúc được góp nhặt trong ngày…
Cánh hoa giấy mỏng manh bay giữa không trung, nó mỉm cười, thì thầm khe khẽ:
“Không yêu - Ừ thì có sao đâu nhỉ?”
Gửi từ email Tieuthudangyeu_357
Mọi chi tiết xin liên hệ |http://blogradio.vn và http;//banthanoi.tk
Blog Radio 183: Cho tôi một lần quay ngược về quá khứ!
Đẹp nhất là đây tuổi học trò
Cuộc đời không bận chút âu lo
Tháng năm bè bạn cùng sách vở
Dấu mộng ngày xanh thắm ước mơ
Xin mượn những câu thơ tôi bất chợt đọc được ở đâu đó mà tôi cũng không biết tác giả để mở đầu cho những cảm xúc của mình
Những ngày này đối với các bạn học sinh 12 là những cảm xúc lẫn lộn, vui, buồn, bâng khuâng, lo lắng, chờ đợi, hồi hộp, mong mỏi và cả nuối tiếc nữa. Cũng đúng thế thật, khi con người ta đứng trước ngưỡng cửa lớn lao của cuộc đời, cánh cửa sẽ mở ra con đường đi trong suốt phần đời còn lại, dường như ta thấy cái tuổi 18 ấy còn quá bé bỏng, còn quá hồn nhiên với quyết định lớn của cả cuộc đời mình. Đối với riêng tôi, tôi gọi khoảng thời gian này là mùa của ước mơ, mùa của những dự định đang chờ ngày thực hiện và đó là mùa của những ước mơ bay.
Cho tôi một lần quay ngược về quá khứ!
Hôm nay, nhìn các em học sinh 12 tất bật với những lo toan sách vở, những bộ hồ sơ, những chương trình tư vấn, những băn khoăn, lo lắng trong việc chọn trường, chọn nghề mà tôi lại như thấy mình của ba năm về trước. Ngày ấy, tôi cũng như các em, cũng hồi hộp, cũng mong chờ ngày mình được tung cánh trên con đường thênh thang của cuộc đời, ngày bao nhiêu mơ ước ấp ủ được thực hiện. Khoảng trời của 12 những ngày cuối cùng là một khoảng trời xanh ngắt ngập tràn ánh nắng chói chang, đó là ánh nắng của những ngày cuối xuân đầu hạ, không khí trở nên nóng hơn nhưng đó cũng là màu xanh của những mơ ước, màu nắng của bao tâm hồn đang mong chờ ngày mình được bước chân vào cổng trường đại học và sức nóng của những trái tim nhiệt huyết, hăng say ngày đêm bên sách vở mong tìm được cho mình một ước mơ, tất cả những màu sắc ấy tạo nên một bức tranh tuyệt diệu của học sinh mà chỉ học sinh mới có mà mỗi người chỉ có thể vẽ nó duy nhất một lần trong cuộc đời mình.

Đã ba năm kể từ cái ngày ấy của tôi, giờ đây quanh tôi là những tháng ngày của thời sinh viên, miệt mài bên giảng đường, những đề tài, những kì thi mệt nhoài, tưởng chừng sau bấy nhiêu năm, sau bao nhiêu lo toan, vất vả của đời sinh viên, tôi đã quên những kỉ niệm, những cảm xúc của những ngày tháng đầy rạo rực ấy. Nhưng hôm nay, khi thấy các em 12 lại lo lắng, lại rộn ràng chuẩn bị cho một mùa thi nữa thì những cảm xúc ngày ấy lại sống dậy, vẹn nguyên như ba năm về trước, đó là miền kí ức mà tôi giữ mãi, nó chỉ tạm ngủ quên chứ không mất đi bao giờ: Kí ức 12.
12 của tôi là những buổi trưa đi học về trên con đường ngập nắng, những hàng cây lấp lánh ánh nắng đầu hè đẹp như một câu chuyện cổ tích, 12 của tôi là những kì thi thử, những bài vở chất chồng, những điểm kiểm tra cao có, thấp cũng không kém. 12 của tôi là những bộ hồ sơ thi đại học, những băn khoăn, do dự về con đường mình sẽ gắn bó trong tương lai. 12 của tôi còn là những ngóng chờ đến ngày thứ bảy, được nghe chương trình tư vấn mùa thi trên tivi, những ngày hội tư vấn vui vẻ mà lũ học trò chúng tôi ai cũng mong chờ. 12 của tôi là những buổi phụ đạo cuối năm khi chỉ có hơn nửa lớp đi học, là những buổi cúp tiết đi chơi để đầu tuần lại bị nhắc nhở. 12 còn là những tấm hình, những quyển lưu bút, những bàn luận về chọn trường, chọn ngành, những hồi hộp trông đợi kì thi đến và đâu đó còn là những dự định, những ước mơ thoáng chút luyến tiếc…
Ba năm kể từ ngày tôi chia tay 12 thân yêu của mình, trong lòng tôi không nguôi nỗi nhớ về những tháng ngày thân thương ấy, những tháng ngày là một khoảng trời xanh trong vắt những ước mơ tuổi thơ vụng dại, dự định xen lẫn những cảm xúc vu vơ không biết tỏ cùng ai, đó là một khung trời lung linh tràn ngập ánh nắng, những cảm xúc trong veo mà tôi sẽ mang theo trong suốt quãng đời đời của mình. 12 yêu dấu sẽ sống mãi trong tôi để khi tôi bắt gặp một nụ cười trong veo, ngây thơ của một tà áo trắng, những vần thơ nhẹ nhàng, đơn giản mà tôi không thể dừng lại cho đến hết bài thì kí ức về 12 sẽ được đánh thức và thôi thúc tôi tìm về.
Thế là hết những ngày thơ mơ mộng
Phượng nở vội vàng giục giã mùa thi
Lớp mình rồi đây kẻ ở người đi
Lưu luyến quá nên ta còn ngồi lại
Sống bên nhau từ những ngày thơ dại
Mai xa rồi thương lắm bạn bè ơi

Xin hãy lưu giữ trong tim nhau những hình ảnh đẹp nhất dù sau này có cách xa
Học trò ơi!
Hãy cứ hồn nhiên như thế nhé, hãy cứ cười, hãy cứ vui và hãy mạnh dạn với những quyết định của đời mình để sau này nhìn lại ta không tiếc về một thời tuổi thơ vụng dại nhưng cũng hết sức sôi nổi của mình. Hãy cứ ước mơ và thực hiện ước mơ của mình. Thời gian sẽ mang theo tuổi học trò của ta đi xa mãi không bao giờ trở về nhưng hãy cứ tin rằng tuổi học trò chỉ đi xa chứ không bao giờ mất trong tim chúng ta, hãy cứ khao khát, ước mơ và nâng niu những kỉ niệm dù là nhỏ nhất.
Chỉ còn vài tháng nữa thôi, một lứa học trò nữa sẽ mãi xa tuổi thơ của mình để đi tìm những giấc mơ cho cuộc đời, sẽ không còn ánh mắt ai chờ ta mỗi sớm trên con đường đến trường, sẽ không còn những vui buồn vô cớ, những tình cảm ấm áp bè bạn, và cũng sẽ có những niềm vui, nụ cười của những ai may mắn tìm được ước mơ của mình trên giảng đường đại học và đâu đó cả những nỗi buồn, nước mắt của những bạn còn kém may mắn trên hành trình vươn tới ước mơ nhưng hãy xem đó là những thành công hay thất bại đầu tiên của cuộc sống dành cho bạn để vững vàng bước tới, để không ân hận khi ta đã sống hết mình ngày hôm nay.
Mùa của những ước mơ, của những khao khát chờ ngày thực hiện đã đến rồi, chúc 12 sẽ gặp được nhiều thành công, vững tin và sống hết mình cho những ngày hôm nay thật đẹp bạn nhé để sau này trải qua bao sóng gió cuộc đời, ta sẽ mỉm cười về một thời tuổi thơ đầy mơ ước của mình.
Gửi lại nhé “mùa những ước mơ bay”…
Gửi lại nhé những nụ cười, nước mắt - 12 ơi! Cháy hết mình thành những ước mơ
Gửi từ email Đức Huy - duchuy.1308@
Truyện ngắn: Không yêu - Ừ thì có sao đâu nhỉ?
Người cũ đã đi, người mới vừa đến…
Người cũ…
Quay lưng bước đi một cách lạnh lùng nhất có thể. Cái bóng người cao gầy hắt dài theo từng vạt nắng mỏng trên đường phố lúc tan tầm làm tim nó đau nhói. Chỉ cần quay đầu lại nhìn nó một cái, một cái thôi không được sao?
Đôi bàn tay ấy, không còn muốn nắm lấy tay nó và cùng đi trên con đường như xưa kia hai đứa đã vẽ ra. Một con đường dài, ngập tràn tiếng cười hạnh phúc, có nó, có anh, có cả những ước mơ xa xôi… Chỉ vì một dáng hình nào đó xuất hiện, yêu thoáng qua, rồi say, rồi chẳng kìm lòng được, rồi chia tay nó.
Nó không khóc. Chết lặng giữa phố phường bao người qua kẻ lại, đôi mắt nhìn vụng về đến một nơi xa xăm nào đó để tìm một chốn bình yên cho tâm hồn. Cơn gió heo may vô tình lướt qua làm run run đôi vai nhỏ, những lọn tóc bay bay trong hơi thở của gió, thì thầm, thì thầm điều gì đó rất khẽ…
“Anh sẽ chỉ yêu mình em chứ?”
“Ừ, sẽ chỉ yêu mình em!”
“Anh sẽ yêu em nhiều thật nhiều chứ?”
“Ừ, nhiều hơn cả tình yêu em dành cho anh. Nghĩa là rất nhiều đấy”
Cô gái cười tươi tắn, đôi mắt ánh lên những niềm hạnh phúc tưởng chừng như vô tận. Chàng trai nắm chặt lấy đôi tay nhỏ bé như níu giữ và mong muốn ngưng đọng thời gian…
Thời gian của tình yêu ngày xưa ấy, đã đi vào vùng mờ của ký ức, ai đó lén lấy tay để lau đi, ai đó còn vương vấn muốn tìm lại…

Ảnh minh họa
Người mới...
Hai đứa bạn thân tíu tít hỏi han nó, như thể vừa có một biến cố gì đó kinh khủng lắm đã xảy ra. Ừ, thì cũng không hẳn là không có chuyện gì - chí ít thì với nó - nhưng cũng không cần phải tỏ ra quan trọng hóa vấn đề lên như thế chứ!
-Mày ơi, chiều nay đi xem film nhé!!!
-Hài nhá!
-Ok. Lôi cả con bé đang ngồi ngẩn ngơ kia đi cùng nữa, bắt nó trả tiền. Hehe
Đến lúc này thì nó không thể không có phản ứng gì với bọn bạn được. Bắt nạt người ta quá thể, nhân dịp dậu đổ bìm leo mới ghê chứ. Hic, đã không an ủi được câu nào ra hồn lại còn chèn ép…
-Thôi nhé! Chiều nay tao bận rồi!
Mặt hai con bé ngắn tũn lại. Nhưng chỉ ít giây sau đó, chúng nó đổi ngay sang một bộ mặt mới, tươi tắn và đáng yêu hơn nhiều.
-Huy - hotboy lớp mình í.
-Làm sao? - Nó nhíu mày hỏi với vẻ cau có, khó chịu. Thể nào bọn bạn cũng không để nó được yên đâu mà, chắc chắn là có trò gì đó.
-Mày thử cưa hắn ta đi.
-Hả???
Trong lúc bấn loạn, chẳng hiểu đầu óc nó nghĩ gì và nó đã làm gì. Nó gật đầu cái rụp, mặt ngẩn tò te và nhìn bọn bạn múa may phía trước.
Chúng nó hoan hỉ ra mặt, đập tay vào nhau ra điều đã dụ dỗ thành công. Uhm… Cứ chờ xem. Nó nổi máu thách thức lên rồi đấy!!!

Ảnh minh họa
Trò nghịch dại…
Với vẻ ngoài không quá nổi bật nhưng tính cách thì khá tự nhiên và thân thiện nên nó chiếm được cảm tình của mọi người trong lớp, hẳn nhiên, Người mới cũng không là ngoại lệ.
Một buổi chiều lang thang trong thư viện, nó nhờ cậu ấy lấy giúp nó mấy quyển sách trên cao, nhân tiện nhờ cậu ấy giảng về bài toán khó nghĩ mãi không ra (Thật sự thì bài đó cũng không có gì là khó cho lắm)
Và… nó đẩy tiến triển theo tốc độ cực nhanh khiến hai nhỏ bạn thân phải há mồm kinh ngạc. Chẳng mấy mà cái cậu hotboy kia đã suốt ngày đi bên cạnh nó, đi học sớm để nhận chỗ cho nó, đặt ngay ngắn trước mặt nó một ổ bánh mì trứng ruốc+ sữa fami mỗi sáng, cùng vô vàn những cái mà cậu ấy-có-thể-làm-được-cho-nó.
Chính thức thì, nó và cậu ấy trở thành một cặp gà bông trong lớp - chuẩn không cần chỉnh, mà chỉnh rồi thì không còn chuẩn nữa…
-Mày làm thật à?
-Tại sao lại không?
-Bọn tao chỉ đùa thôi, ai ngờ mày làm thật!
-Tao cũng chỉ đùa thôi mà.
-Nhưng… như thế là không công bằng.
-Uhm, chúng mày đã không cân bằng trước, nên không thể trách tao được.
Nó bỏ đi giữa bộ dạng ngạc nhiên đến thảm thương của hai đứa. Chúng nó còn đứng đó hồi lâu để cấu chí nhau xem mình có phải đang nằm mơ không. Nhưng, sự thật thì vẫn là sự thật, và, nó thấy mình như được nuôi sống từ một con tim bằng băng - những mảng băng trắng ánh lên sự lạnh lẽo.
Một nụ cười nhạt, làn tóc mây bay trong ráng chiều ửng hồng, nó rảo nhanh bước chân về phía chiếc xe đang đợi mình trước cồng trường. Huy đã đứng ở đó, đã đợi và cười rất tươi khi nhìn thấy dáng nó từ đằng xa…
Ảnh minh họa
Người mới đến, người cũ quay về…
Ngày đó là ngày đẹp trời lắm lắm. Không thể phủ nhận như thế khi mà những tia nắng hiếm hoi của bầu trời xuyên của đám mây xám để ánh lên những tia rạng rỡ, gió lay động khẽ khàng như hòa vào một giai điệu hoan ca nào đó. Nó chợt thấy ấm lên một niềm vui nho nhỏ. Ngày mới đến trường, có nắng, có gió, có một cậu bạn dễ thương đang chờ trước cổng nhà. Theo lý thuyết thì chẳng còn gì phải phàn nàn nếu không muốn nói là quá tuyệt vời. Nhưng…
-Anh gặp em một lúc được không?
-...
-Anh có chuyện cần nói…
-Xin lỗi, em bận lắm!
-Bận? Nhưng em sẽ đến đúng không? 8.00pm - café Chuông Gió.
Người cũ quay trở lại. Anh vẫn thế, đọc được ý nghĩ trong nó, đọc được cả những dòng cảm xúc đang run rẩy phát ra từ nhịp tim của nó. Và hẳn là, anh biết, nó còn yêu anh.
Nhưng nó sẽ không đến, đúng không? Nó không cho phép mình đến, để rồi yếu lòng, để rồi tha thứ, và lại yêu, lại đau… Không. Nó càng không thể đến được, vì … Huy, cậu bạn đã dành cho nó quá nhiều tình cảm - những tình cảm trong sáng đáng được trân trọng.
-Cậu… khóc đấy à?
-...
-Đừng khóc nhé! Sao tự nhiên qua kính chiếu hậu, tớ lại nhìn thấy cô bé dễ thương hằng ngày đang sụt sịt… như thế, không xinh đâu.
-Huy à… tớ…
-Sẽ kể cho tớ nghe khi vào lớp nhé! Còn bây giờ, tớ cho cậu mượn tạm vai đấy!
Huy nhẹ nhàng và tinh tế, bên cạnh Huy khiến những mảng băng trắng trong trái tim nó tan dần, tan dần, và mất hẳn. Phải rồi, cậu ấy lúc nào cũng dành cho nó những quan tâm ấm áp như thể những sợi nắng vàng đang nhảy nhót trên nền trời quang đãng ấy, hỏi sao trái tim băng không bị tan biến? Hỏi sao, nó lại không thể không có tình cảm với cậu ấy được?
Nhưng, chưa hẳn đã là tình yêu đâu nhỉ? Vì nó biết, trong trái tim nó mãi giam giữ một bóng hình - người có khuôn mặt lạnh, dáng người cao gầy và đôi mắt lúc nào cũng trầm ngâm, suy tư. Mặc dù đã cố xua đuổi những hình ảnh và hoài niệm đi xa, để nó có thể đến bên cạnh Huy như cái vỏ bọc bên ngoài vẫn hiện hữu như thế, nhưng, nó bất lực…
Ảnh minh họa
Cớ sao lại phải yêu???
Buổi tối, nó giam mình trong phòng. Nó đã không còn ngây thơ và hồn nhiên để ngắt cánh hoa bói: Đi, Không Đi, Đi, Không đi… như mấy trò vặt vãnh nữa. Nó đắm mình trong âm nhạc, đến với cái thứ nhạc Rock mà bình thường chẳng bao giờ nó nghe. Và, có những nỗi niềm cần được khỏa lấp, nó gọi phone cho cậu bạn thân.
-Qua nhà tôi đi, tự nhiên muốn ăn kem quá!
-Trời đang lạnh mà, lại hâm lên đúng không? Ăn để hành hạ cái cổ họng tịt tiếng, ăn để hành hạ cái thân tôi chứ gì?
-Nói lắm thế. Qua nhanh đi!
Nó bụm miệng lại để cậu bạn không nghe thấy tiếng cười thích chí. Phải, mỗi lần đầu óc hơi hâm hâm một tí là nó gọi cho hắn, hắn càm ràm một lúc rồi 5’ sau lại có mặt ở nhà nó, nghe nó tỉ tê đủ mọi chuyện, hắn là thế mà.
- Này, bây giờ định sao? Người cũ - người mới… rắc rối phết đấy!
- Bảo tôi làm sao thì tôi làm thế - Nó nhâm nhi cốc kem tươi vị socola thơm mát và nói mà chẳng thèm để ý đến thái độ của cậu bạn.
- Hừm. Vớ vẩn. Tự lo mà giải quyết đi chứ. Làm thế nào thì làm, đừng quá đáng đến nỗi tôi không nhận làm bạn nữa là được.
- Yêu cả hai nhé! Yêu cả hai được không? - Mắt nó sáng rỡ lên như khám phá ra điều thú vị nào đó. Và mặc dù cái âm thanh phát ra có vẻ tươi vui nhí nhảnh thì nó cũng cảm giác cổ họng mình đang nghẹn ứ, tim chợt thắt lại và lạnh người đến rùng mình. Bàn tay nó bấu chặt vào ly kem như thể sợ đánh rơi mất, mắt nhìn sang một hướng khác tránh ánh mắt của người đang ngồi đối diện.
- Đừng có tự dối lòng. Nhìn thấy bà thế này, tôi lo cho bà lắm đấy. Đồ ngốc.
- Hì, đùa đấy. Chẳng yêu ai hết. Không quay về với người cũ và cũng chẳng bước tiếp với người mới. Đơn giản nhỉ? Thế mà tôi không nghĩ ra.
Một cơn gió nhẹ nhàng len lỏi qua từng ngõ nhỏ, cuốn những chiếc lá bàng rụng đỏ nơi góc quán kem, nó thấy trong lòng có một cảm giác nhẹ bẫng, không hẳn là hụt hẫng, không hẳn là mất mát, chỉ đơn giản là cảm xúc đang trôi, trôi thật nhẹ ra khỏi tầm tay với. Nó nháy mắt tinh nghịch, đút nốt thìa kem vào miệng , nuốt ực một cái và đánh tét một phát vào tay cậu bạn

- Cớ sao lại phải yêu, nhỉ?
***
Hoàng hôn buông xuống mặt đất một rèm mây đủ sắc màu, nó đứng trên ban công và ngước nhìn những chậu hoa giấy. Cánh hoa giấy mỏng manh khẽ run nhẹ trong làn gió mang hơi lạnh, nó tinh nghịch bứt một cành hoa nhỏ, đưa tay lên cao và thả trôi cành hoa xuống dưới như thể đánh rơi khỏi tay một thứ hư vô nào đó - có thể là những tình cảm đang ngổn ngang không được định hình - có thể là những suy nghĩ mông lung về điều gì đó chưa xác định - có thể là một chút buồn vui vu vơ của cảm xúc được góp nhặt trong ngày…
Cánh hoa giấy mỏng manh bay giữa không trung, nó mỉm cười, thì thầm khe khẽ:
“Không yêu - Ừ thì có sao đâu nhỉ?”
Gửi từ email Tieuthudangyeu_357
học sinh lớp 13
Nhật ký của “học sinh lớp 13”
Tớ, một “học sinh lớp 13” chuẩn bị thi Đại học lần 2, vẫn đang hằng ngày đến lò luyện quen thuộc với một quyết tâm cháy bỏng: trở thành tân sinh viên trong vài tháng nữa…
Lịch học cũng như cuộc sống xung quanh tớ, tất nhiên rất khác so với các bạn học sinh cuối cấp. Mỗi ngày đến lớp luyện thi, bên cạnh việc tiếp thu kiến thức cho kì thi đại học, tớ còn biết thêm nhiều
Ngày…tháng…năm…
Lớp luyện thi ở đây chỉ toàn những bạn như mình, họ đã tốt nghiệp phổ thông và ôn để thi vào trường họ mong muốn. Mỗi người một hoàn cảnh khác nhau, nhưng đều có một khát khao: đậu đại học. Dẫu biết rằng bọn tớ đã bỏ lỡ cơ hội vào năm ngoái, nhưng vẫn chưa muộn để bọn tớ thực hiện điều đó.
Năm ngoái, đáng ra mình cũng là sinh viên, nhưng rồi cảm thấy ngành học không phù hợp, mình học không vô, nên đành bỏ ngang để “làm lại từ đầu”. Và mình không hối hận vì quyết định đó.
Một số bạn ở đây phải từ quê lên mà luyện thi, mình cũng làm quen được kha khá bạn. Bọn mình trò chuyện và chia sẻ với nhau như những thành viên trong gia đình vậy…
Bài toán hôm nay khó hiểu quá, mình nhớ, dạng này, cách đây hai năm, mình làm rất tốt. Nhưng bây giờ sao thế này? Chắc tại bỏ lâu quá chưa ôn lại đây mà, thôi, ráng tập trung vậy…
Ngày…tháng…năm…
Hôm nay đến lớp luyện thi sớm. 7h mới bắt đầu học nhưng mình đã đến lúc 6h30 để tìm chỗ ngồi tốt, sẵn tiện ôn lại bài giảng văn hồi tuần trước. Tối qua mê đọc sách quá nên chưa xem bài vở gì cả.
Đôi lúc cũng hay suy nghĩ: “Nếu năm nay rớt tiếp thì sao nhỉ? Sẽ vẫn đến đây luyện thi miệt mài vào mỗi buổi sáng để thi lại lần 3 hay sao?”, nhưng rồi mình không nghĩ đến nữa, khi thầy vào…
Mình miệt mài nghe giảng, cố gắng để cảm xúc bay bổng để cảm hết những gì mà thấy truyền đạt… Nhìn xung quanh, thấy mọi người ai cũng tập trung cả. Đơn giản vì họ đã bớt một phần áp lực, họ đã biết được không khí phòng thi, họ không phải học bài để thi tốt nghiệp và tập trung cho 3 môn mà thôi…
Hết giờ, thấy vài nhóm còn nán lại để hoàn tất hồ sơ dự thi đại học. Mình nghe loáng thoáng một mẩu hội thoại nhỏ…
“Đến giờ mình vẫn chưa biết nên chọn trường nào, ngành gì…”
“Trời ạ, không lẽ tính suốt ngày học luyện thi hay sao…”
“Mình cảm thấy lười học lắm, với lại, thi chủ yếu cũng cho vui… Chắc nếu năm nay rớt tiếp thì mình tìm đại việc gì đó để làm vậy. Học mà không hiệu quả, tốn tiền ba mẹ, mà cũng chẳng được gì…”
Mình nghe, rồi bỏ đi… Trong đầu vẫn tưởng tượng ra viễn cảnh được bước chân vào cổng trường đại học…
Ngày…tháng…năm…
Trong lớp luyện thi của mình có một cô nàng học rất giỏi. Nghe đâu năm ngoái cô bạn này thiếu nửa điểm để vào ĐH Ngoại Thương, xét nguyện vọng 2 thì không đúng trường mong muốn, nên cô nàng quyết tâm năm nay thi lại vào ngành đó… Thi thoảng mình cũng có liếc trộm cô nàng, vì cô ấy khá xinh, nhưng nét mặt hơi buồn. Nhỏ bạn ngồi kế dường như đọc được tư tưởng của mình, nên rỉ tai: “Đến giờ nhỏ ấy vẫn còn bị ám ảnh do rớt đại học năm ngoái đấy… Tội nghiệp, năm 12 đứng nhất lớp, tốt nghiệp loại giỏi, nhưng thế đấy… Biết sao được, kì thi đại học vốn rất khắc nghiệt”
Mình cũng không chắc rằng rồi tất cả những bạn ở trung tâm đều đậu, vì có vài bạn thi lần 2, lần 3, vẫn không thể nào đậu nổi… Gia cảnh cũng không khá giả, nhưng họ có khát vọng, có ước mơ… Nhưng cuộc sống không phải lúc nào cũng cho ta những gì ta mong đợi…
Hôm nay mình làm thử đề thi đại học môn toán. Được đúng 5 điểm. Có hơi nản chí một chút, nhưng kệ, không sao…
Ngày…tháng…năm…
Hôm nay gặp lại nhóm bạn cũ của mình thời cấp 3. Bây giờ họ đã vào những trường đại học có tiếng cả. Thấy họ khá thảnh thơi trong khi mình vẫn đi học mỗi ngày vào buổi sáng, trưa học, tối vẫn tiếp tục học, họ tiếc rẻ: “Trời, năm ngoái là sinh viên rồi, sao còn bỏ để thi lại chi vậy?”, “Đơn giản vì ngành đó không phù hợp với mình, học không khác gì cực hình cả”. Họ gật gù, rồi bảo: “Trở thành sinh viên đi rồi cảm thấy muốn được luyện thi mãi đấy”
Mình cười. Mình cũng biết điều đó chứ, nhưng mặc kệ đó thôi…
Mẹ cho một ít tiền tiêu vặt, rồi bảo mình xài tiết kiệm. Mình thở dài. Mẹ phải lo đủ thứ cho gia đình, rồi thằng em mình đang tuổi đi học, cũng cần phải lo nhiều thứ… Nếu bây giờ là sinh viên, chắc có lẽ mình đã kiếm việc để đỡ đần cho ba mẹ… Ráng lên, vài tháng nữa thôi…
Ngày…tháng…năm…
Lần đầu tiên mình ngủ gục ngay trong phòng luyện thi. Đến khi tỉnh giấc thì mọi người đã ra về cả. Phòng trống không, tâm trạng mình cũng rỗng… Vài tháng nữa đến kì thi quan trọng rồi, nhưng sao mình vẫn thấy thiếu tự tin và còn mơ hồ. Biết rằng mình có nhiều lợi thế hơn so với các em học 12, nhưng ai bảo rằng mình không áp lực? Luyện thi lại là cả một vấn đề, nó đòi hỏi sự kiên nhẫn và quyết tâm, đòi hỏi mình phải nỗ lực và ý chí gấp đôi người khác, vì kiến thức phổ thông mình cũng quên quá nửa, nhưng giờ sao thấy mình già cỗi thế này…
Bỗng nhận được một tin nhắn. Thì ra là mẹ. Mẹ bảo mình về ăn trưa, không nên bỏ bữa… Chỉ đơn giản thế thôi nhưng mình xúc động nghẹn ngào. Gọi cho mẹ, giọng mình run run: “Mẹ ơi, nếu lỡ năm nay con không đậu nữa thì sao?”
Mẹ nói bình thản: “Chẳng sao con à, quan trọng là con đã cố gắng hết mình. Hơn nữa, đôi khi con vẫn có thể thành công trên chính đam mê của mình, chỉ cần con cố gắng. Học không bao giờ là muộn…”
Đấy, chỉ đơn giản thế thôi mà mình vùi đầu vào học cả ngày, quên đi mọi khó khăn phía trước. Phải rồi, cứ cố gắng hết mình thôi, lo gì những chuyện chưa đến, nhỉ?
Theo Mực Tím
Tớ, một “học sinh lớp 13” chuẩn bị thi Đại học lần 2, vẫn đang hằng ngày đến lò luyện quen thuộc với một quyết tâm cháy bỏng: trở thành tân sinh viên trong vài tháng nữa…
Lịch học cũng như cuộc sống xung quanh tớ, tất nhiên rất khác so với các bạn học sinh cuối cấp. Mỗi ngày đến lớp luyện thi, bên cạnh việc tiếp thu kiến thức cho kì thi đại học, tớ còn biết thêm nhiều
Ngày…tháng…năm…
Lớp luyện thi ở đây chỉ toàn những bạn như mình, họ đã tốt nghiệp phổ thông và ôn để thi vào trường họ mong muốn. Mỗi người một hoàn cảnh khác nhau, nhưng đều có một khát khao: đậu đại học. Dẫu biết rằng bọn tớ đã bỏ lỡ cơ hội vào năm ngoái, nhưng vẫn chưa muộn để bọn tớ thực hiện điều đó.
Năm ngoái, đáng ra mình cũng là sinh viên, nhưng rồi cảm thấy ngành học không phù hợp, mình học không vô, nên đành bỏ ngang để “làm lại từ đầu”. Và mình không hối hận vì quyết định đó.
Một số bạn ở đây phải từ quê lên mà luyện thi, mình cũng làm quen được kha khá bạn. Bọn mình trò chuyện và chia sẻ với nhau như những thành viên trong gia đình vậy…
Bài toán hôm nay khó hiểu quá, mình nhớ, dạng này, cách đây hai năm, mình làm rất tốt. Nhưng bây giờ sao thế này? Chắc tại bỏ lâu quá chưa ôn lại đây mà, thôi, ráng tập trung vậy…
Ngày…tháng…năm…
Hôm nay đến lớp luyện thi sớm. 7h mới bắt đầu học nhưng mình đã đến lúc 6h30 để tìm chỗ ngồi tốt, sẵn tiện ôn lại bài giảng văn hồi tuần trước. Tối qua mê đọc sách quá nên chưa xem bài vở gì cả.
Đôi lúc cũng hay suy nghĩ: “Nếu năm nay rớt tiếp thì sao nhỉ? Sẽ vẫn đến đây luyện thi miệt mài vào mỗi buổi sáng để thi lại lần 3 hay sao?”, nhưng rồi mình không nghĩ đến nữa, khi thầy vào…
Mình miệt mài nghe giảng, cố gắng để cảm xúc bay bổng để cảm hết những gì mà thấy truyền đạt… Nhìn xung quanh, thấy mọi người ai cũng tập trung cả. Đơn giản vì họ đã bớt một phần áp lực, họ đã biết được không khí phòng thi, họ không phải học bài để thi tốt nghiệp và tập trung cho 3 môn mà thôi…
Hết giờ, thấy vài nhóm còn nán lại để hoàn tất hồ sơ dự thi đại học. Mình nghe loáng thoáng một mẩu hội thoại nhỏ…
“Đến giờ mình vẫn chưa biết nên chọn trường nào, ngành gì…”
“Trời ạ, không lẽ tính suốt ngày học luyện thi hay sao…”
“Mình cảm thấy lười học lắm, với lại, thi chủ yếu cũng cho vui… Chắc nếu năm nay rớt tiếp thì mình tìm đại việc gì đó để làm vậy. Học mà không hiệu quả, tốn tiền ba mẹ, mà cũng chẳng được gì…”
Mình nghe, rồi bỏ đi… Trong đầu vẫn tưởng tượng ra viễn cảnh được bước chân vào cổng trường đại học…
Ngày…tháng…năm…
Trong lớp luyện thi của mình có một cô nàng học rất giỏi. Nghe đâu năm ngoái cô bạn này thiếu nửa điểm để vào ĐH Ngoại Thương, xét nguyện vọng 2 thì không đúng trường mong muốn, nên cô nàng quyết tâm năm nay thi lại vào ngành đó… Thi thoảng mình cũng có liếc trộm cô nàng, vì cô ấy khá xinh, nhưng nét mặt hơi buồn. Nhỏ bạn ngồi kế dường như đọc được tư tưởng của mình, nên rỉ tai: “Đến giờ nhỏ ấy vẫn còn bị ám ảnh do rớt đại học năm ngoái đấy… Tội nghiệp, năm 12 đứng nhất lớp, tốt nghiệp loại giỏi, nhưng thế đấy… Biết sao được, kì thi đại học vốn rất khắc nghiệt”
Mình cũng không chắc rằng rồi tất cả những bạn ở trung tâm đều đậu, vì có vài bạn thi lần 2, lần 3, vẫn không thể nào đậu nổi… Gia cảnh cũng không khá giả, nhưng họ có khát vọng, có ước mơ… Nhưng cuộc sống không phải lúc nào cũng cho ta những gì ta mong đợi…
Hôm nay mình làm thử đề thi đại học môn toán. Được đúng 5 điểm. Có hơi nản chí một chút, nhưng kệ, không sao…
Ngày…tháng…năm…
Hôm nay gặp lại nhóm bạn cũ của mình thời cấp 3. Bây giờ họ đã vào những trường đại học có tiếng cả. Thấy họ khá thảnh thơi trong khi mình vẫn đi học mỗi ngày vào buổi sáng, trưa học, tối vẫn tiếp tục học, họ tiếc rẻ: “Trời, năm ngoái là sinh viên rồi, sao còn bỏ để thi lại chi vậy?”, “Đơn giản vì ngành đó không phù hợp với mình, học không khác gì cực hình cả”. Họ gật gù, rồi bảo: “Trở thành sinh viên đi rồi cảm thấy muốn được luyện thi mãi đấy”
Mình cười. Mình cũng biết điều đó chứ, nhưng mặc kệ đó thôi…
Mẹ cho một ít tiền tiêu vặt, rồi bảo mình xài tiết kiệm. Mình thở dài. Mẹ phải lo đủ thứ cho gia đình, rồi thằng em mình đang tuổi đi học, cũng cần phải lo nhiều thứ… Nếu bây giờ là sinh viên, chắc có lẽ mình đã kiếm việc để đỡ đần cho ba mẹ… Ráng lên, vài tháng nữa thôi…
Ngày…tháng…năm…
Lần đầu tiên mình ngủ gục ngay trong phòng luyện thi. Đến khi tỉnh giấc thì mọi người đã ra về cả. Phòng trống không, tâm trạng mình cũng rỗng… Vài tháng nữa đến kì thi quan trọng rồi, nhưng sao mình vẫn thấy thiếu tự tin và còn mơ hồ. Biết rằng mình có nhiều lợi thế hơn so với các em học 12, nhưng ai bảo rằng mình không áp lực? Luyện thi lại là cả một vấn đề, nó đòi hỏi sự kiên nhẫn và quyết tâm, đòi hỏi mình phải nỗ lực và ý chí gấp đôi người khác, vì kiến thức phổ thông mình cũng quên quá nửa, nhưng giờ sao thấy mình già cỗi thế này…
Bỗng nhận được một tin nhắn. Thì ra là mẹ. Mẹ bảo mình về ăn trưa, không nên bỏ bữa… Chỉ đơn giản thế thôi nhưng mình xúc động nghẹn ngào. Gọi cho mẹ, giọng mình run run: “Mẹ ơi, nếu lỡ năm nay con không đậu nữa thì sao?”
Mẹ nói bình thản: “Chẳng sao con à, quan trọng là con đã cố gắng hết mình. Hơn nữa, đôi khi con vẫn có thể thành công trên chính đam mê của mình, chỉ cần con cố gắng. Học không bao giờ là muộn…”
Đấy, chỉ đơn giản thế thôi mà mình vùi đầu vào học cả ngày, quên đi mọi khó khăn phía trước. Phải rồi, cứ cố gắng hết mình thôi, lo gì những chuyện chưa đến, nhỉ?
Theo Mực Tím
26/5/11
Bịn rịn 12 ơi!
Trong lời bài hát: Mong ước kỷ niệm xưa: "Thời gian trôi qua mau chỉ còn lại những kỷ niệm/Kỷ niệm thân yêu ơi sẽ còn nhớ mãi tiếng thầy cô/Bạn bè mến thương ơi sẽ còn nhớ những lúc giận
hờn/...nhớ bạn bè, nhớ mái trường xưa...”.
Đó là tâm trạng của hàng ngàn học sinh cuối cấp bin rịn ngày chia tay tuổi học trò thời Trung học phổ thông.
“Thời gian trôi ... qua mau”
“... Chỉ còn lại những kỷ niệm”






Trong đó có cả những giọt nước mắt của đấng nam nhi


Một loạt động tác chào chia tay

Máy bay giấy màu mang theo những lưu bút

...và khóc thành tiếng nức nở


Động viên nhau

Trong giây phút nghe cô đọc lời chia tay

Những cảm xúc không thể quên của đời học sinh.
hờn/...nhớ bạn bè, nhớ mái trường xưa...”.
Đó là tâm trạng của hàng ngàn học sinh cuối cấp bin rịn ngày chia tay tuổi học trò thời Trung học phổ thông.
“Thời gian trôi ... qua mau”
Rồi những giọt nước mắt cũng đã tuôn rơi. Các em tay nắm lấy bàn tay, trao cho nhau những “kỷ vật” như cuốn sổ, cái bút... được ghi những dòng nhật ký tuổi học trò như đọng lại, và đặc biệt khoảnh khắc cho chữ ký trên ngay chiếc áo trắng tinh đẹp nhất của đời học sinh.
“... Chỉ còn lại những kỷ niệm”
Những tà áo trắng thướt tha, nụ cười rộn ràng và những cái ôm thật chặt... Không tiếng trống gọi giờ vào lớp, sân trường chỉ còn tiếng cười nói rộn ràng, những ánh mắt vừa hạnh phúc vừa tiếc nuối và cả những cái ôm thật chặt...
Trong màu áo trắng tinh khôi, teen 12 cùng ghi lại những khoảnh khắc thật đẹp của đời học sinh:
Tuổi thơ ơi...
"... thời gian trôi qua mau....
... chỉ còn lại...
... những kỷ niệm...
Những dòng nhật ký viết cho bạn từ trang vở
...đến những chiếc áo học trò trắng tinh... để nhớ một thời và kỷ niệm đó sẽ không bao giờ phôi phai.
Trong đó có cả những giọt nước mắt của đấng nam nhi
Một loạt động tác chào chia tay
Máy bay giấy màu mang theo những lưu bút
...và khóc thành tiếng nức nở
Chỉ còn lại những dòng lưu bút
Động viên nhau
Trong giây phút nghe cô đọc lời chia tay
Những cảm xúc không thể quên của đời học sinh.
Mời các bạn xem clip mang đậm phong cách “Doraemon chế” của bài hát Mong ước kỷ niệm xưa (nhạc sĩ Xuân Phương sáng tác; tam ca 3A thể hiện) đã thu hút các bạn trẻ bởi tính độc đáo và sự xúc động đối với những bạn học sinh cuối cấp đang rục rịch chuẩn bị cho các kỳ thi lớn trước mắt:
11/5/11
Xe Bentley “mượn” và một chuyện tình lãng mạn
(Dân trí) - Chuyện tình lãng mạn của một anh thợ sửa ô tô...
Dù bạn không biết tiếng Nga, hãy cứ chỉnh lớn âm lượng để thưởng thức video một cách trọn vẹn.
Nếu bạn muốn biết nội dung đoạn hội thoại ban đầu giữa hai người, thì đó là:
Cô gái: Chiếc xe thật đẹp!
Một kết thúc bất ngờ, một chuyện tình lãng mạn...
8/5/11
Blog Radio 180: Sữa và kem bạc hà
Blog Radio 12A1, phát thanh những xúc cảm của bạn!
Bạn thân mến!
Có khi nào một ngày bất chợt, nắng vàng hanh hao, gió nhẹ len lén đẩy cánh cửa sổ, chiếc rèm cửa khẽ rung. Từ cửa sổ phòng mình nhìn xuống khoảng sân trải nắng yên bình, bạn chợt thấy những nói cười nơi dưới kia không còn ồn ã, xôn xao mà bỗng khe khẽ, nhòa nhạt đi… Cuộc sống vốn cứ xoay vần và tình yêu là một vòng tròn khép kín, hạnh phúc hay chia ly do ta có trân trọng nắm giữ hạnh phúc trong tay mình không?
Bạn sẽ thế nào nếu gặp phải tình huống như cô gái trong câu chuyện ngày hôm nay: Yêu một người đã có gia đình…
Blog Radio tin chắc mỗi chúng ta sẽ có câu trả lời cho chính mình dù bạn có ở trong hoàn cảnh của câu chuyện hay không? Và nếu được bạn hãy sẻ chia với Blog Radio những điều bạn còn chưa dám nói với ai đó thông qua chương trình hôm nay nhé!

Ảnh minh họa: thearchaic
Lá thư trong tuần
Người yêu tôi là một người tình
Em quen anh khi em còn làm ở công ty cũ cũng có tên giống tên công ty anh, anh nói em là mật thám của mấy người ở công ty em. Hay thật đấy, em không phải mật thám cũng không phải là người đi theo ngành hình sự nhưng em thích những câu chuyện trinh thám đầy tính khoa học. Em, một con bé mới ra trường, vất vả chật vật để kiếm được công việc mình yêu thích. Anh, một người đàn ông thành đạt, mặc dù còn rất trẻ. Em không biết chút gì về anh, chỉ biết anh là giám đốc của một công ty phần mềm và đang làm thêm ở một công ty khác. Em sẽ không biết thêm về anh nếu như một lần em không tình cờ đọc blog của anh. Qua những gì em đọc em càng tôn trọng anh hơn, hiểu anh hơn.
Hôm đó, em và anh hẹn nhau đi dạo phố, nhà anh cách nhà em có 15 phút đi bộ, em rất thích đi bộ dạo phố mặc dù con phố chúng ta đang ở không có gì đặc biệt cả, vẫn những gánh hàng rong, những quán nước chè vỉa hè, những cửa hàng quần áo sang trọng. Con phố vẫn như vậy và nó nhẹ nhàng hơn khi có anh đi cùng em. Em cũng lạ là sao một người như anh lại nhận lời đi dạo phố với em trong khi anh cho rằng em là mật thám. Một nụ cười nhẹ nhàng trên môi 2 chúng ta khi chúng ta nói về chuyện anh hiểu nhầm em thế nào...
Cũng từ đó anh và em hay nhắn tin gọi điện cho nhau, hỏi thăm nhau, trao đổi nhưng thông tin về công việc của nhau. Em bỏ việc với công việc không thích thú gì ở nhà phụ giúp gia đình. Em vẫn giữ liên lạc với anh, anh thông báo với em anh lấy vợ vào một ngày đầu đông, anh mời em về dự đám cưới của anh nhưng em không thể về được, em thầm chúc anh hanh phúc với gia đình mới của mình.
Có một hôm anh hỏi em: "Có khi nào em yêu anh không?".
Em trả lời: "Đôi lúc em cảm thấy nhớ anh, nhớ rất nhiều, đôi lúc chợt hỏi em có yêu anh không", một cái icon thè lưỡi tinh nghịch.
Sau Tết, anh lên Hà Nội, em và anh lại gặp nhau. Anh hẹn em đi dạo hồ gần nhà nhưng anh không đến, em về nhà đọc tin nhắn mới biết anh không ra được vì... vợ anh đang ở nhà.
Bẵng một thời gian em nhận được tin nhắn của anh: "Mình gặp nhau nhé, em qua nhà anh". Đêm đó, em đã không về nhà...
Em đã rất hạnh phúc và cũng rất sợ mất anh nhưng anh không thể là người đàn ông của em được, anh còn gia đình, còn vợ con... Em không thể lấy mất đi người đàn ông của gia đinh nhỏ bé hạnh phúc đó được. Em nói với anh là em sẽ đi Sài Gòn trong tháng tới, nơi em quyết định dừng chân trong một thời gian dài nhưng rồi em cũng không đi được. Anh không hề giữ chân em, chỉ một lần cũng không... Em để cho tâm hồn mình không ở Hà Nội mà đi lang thang ở một chân trời nào đó, không ai biết mình là ai, không ai biết mình từ đâu đến.
Đến ngày hôm qua, anh và em đã nói chuyện qua nick chat:
- Giờ em đang làm gì, tính bao giờ lấy chồng vậy?
Vẫn là câu hỏi bao giờ em lấy chồng như những người bạn thân hỏi em và những câu trả lời là tao không lấy chồng đâu, được tự do không sướng sao !!!???
- Việc con gái nói không lấy chồng là tùy từng người.
- Sao anh thấy thú vị?
- ?
- Ai rồi cũng hướng tới gia đình, một mái ấm thực sự, có chồng, có con, có gia đình bao bọc. Anh cũng nghĩ em như thế. Anh vẫn luôn cầu mong em hạnh phúc, có người nào đó sẽ mang cho em niềm vui của một gia đình.Trong khi anh thì không thể có tình cảm, yêu thương. Sau anh là vợ, là con cái và gia đình. Anh không thể cứ để em phải hy sinh mãi vì anh. Ở bên anh, hai đứa có những lúc nóng bỏng, quên mình. Nếu lỡ làng, biết làm sao...
- Đến bây giờ anh sẽ nói những gì anh nghĩ, những điều anh đã định nói, có những lần anh muốn gặp em để nói rằng "mình xa nhau nhé". Nhưng thay vì nói câu đó, anh đã để em nói ra, những lúc muộn, anh bảo em sang mặc dầu biết em không thể sang, ... có lẽ giờ em không còn nhớ anh, yêu anh và không còn giận những câu nói qua tin nhắn, những lúc rủ em đi chỗ này chỗ nọ. Hy vọng, em luôn hạnh phúc và sớm nghĩ đến việc có một gia đình.
Em im lặng và chỉ đặt cho anh những dấu chấm hỏi vô nghĩa.
- Em không nghĩ đến việc có gia đình mặc dù rất muốn có 1 đứa con.
- Anh không muốn con mình không có bố. Nói chung, anh trân trọng những gì mình có. Có những thằng đàn ông đi gây họa, rồi mặc người ta bụng mang dạ chửa, có con sinh ra cũng kệ. Nếu anh có với em một đứa con, có nghĩa là phải có trách nhiệm mà anh không thể gánh thêm trách nhiệm nữa. Cho nên, mình xa nhau, em nhỉ?
- Anh sợ trách nhiệm hay sợ không gánh được trách nhiệm đó?
- Không. Trách nhiệm của một người cha, một người chồng sẽ chỉ có được một gia đình. Không thể để người phụ nữ mình yêu thương có con với mình, mà đứa con đó chỉ được gọi là ngoài giá thú, người mình yêu chỉ là người tình.
- Em cũng không phải người có thể phá vỡ hạnh phúc gia đình người khác được, đúng không anh?
- Uh, hai đứa mình không thể đến với nhau được một cách trọn vẹn. Sẽ thêm đau khổ dù yêu thương đến mấy đi chăng nữa.
- Em chọn cách ra đi như thế có đúng không nhỉ, em sẽ không về Hà Nội nữa, cuộc sống của em ở đây cũng tạm ổn?
- Không đúng
- Không đúng?
- Uh, không đúng
- Tại sao, em có nói với anh là em vào Sài Gòn mà?
- Chạy trốn không phải là cách
- Chay trốn? - Em thốt ra câu hỏi đó với một nụ cười mỉa mai, cho em hay cho ai...
- Thực lòng, anh thương mến em. Nhưng anh không thể bỏ vợ, bỏ con vì vợ và con anh không có tội. Dù đứa bé là con của anh với vợ hay với em thì không đứa bé nào có tội cả. Cho nên, nếu hai đứa mình lỡ làng, anh thực sự khó xử.
- Vợ anh và con anh không có tội nên em chọn cách đó, em không muốn gia đình anh có một sự lục đục nào vì em.
- Anh hiểu.
- Trước khi em đi, em có đến tìm anh nhưng anh không có nhà.
- Anh nghĩ, em chưa đi, em đang ở HN, anh cảm nhận thấy thế.
Em đã nói dối anh là em đã đi nhưng em vẫn còn ở đây. Anh cảm nhận thấy em vẫn ở Hà Nội, đúng là từ khi em nói với anh là em đi xa khỏi Hà Nội đến hôm nay. Trên tay em bây giờ là tấm vé máy bay Hà Nội - Sài Gòn, chuyến bay đêm nay. Có thể anh cho rằng quyết định này của em là trốn chạy sự thật và không dám đối mặt với nó. Em chỉ có thể làm như vậy để quên và nhớ những kỷ niêm của chúng ta.
Em thầm mong gia đình anh với một thiên thần nhỏ bé đang ngự trị trong đó luôn hạnh phúc...
Gửi từ email Quỳnh Trinh - quynhtrinh_it@

Ảnh minh họa: NadyaBird
Truyện ngắn: Sữa và kem bạc hà
“Viết trước hết là để thỏa mãn cảm xúc bản thân”
***
6h sáng.
Cô vác balô lên vai. Ngoắc taxi, và đến công ty anh.
Anh đã đợi sẵn dưới chân tòa nhà. Lâu rồi cô mới thấy anh mặc jeans và áo thun kẻ sọc. Đa số những lần gặp nhau, anh đều quần tây áo sơ mi chỉn chu, đưa cô đi ăn, trò chuyện với cô, rồi lại quay về công ty làm đến khuya.
Anh bảo tài xế chạy về hướng Nam. Cô và anh đang đi ra biển.
Anh khẽ kéo cô dựa vào người anh, dụi đầu vào tóc cô và hít thật sâu.
Cô cũng khẽ vòng tay ôm lấy anh. Một cái ôm không trọn vẹn, anh to quá vòng tay cô. Cô nghe thấy mùi nắng từ áo anh, cả mùi da thịt của anh, cái mùi mà cô đang vô cùng nhớ.
Những lần đi cùng, có bao giờ cô được ngồi thật sát anh thế này. Cô nhớ chỉ duy nhất hai lần. Lần đầu tiên khi anh đưa cô về nhà, cũng ngồi trên taxi thế này. Hôm đó anh ho rất nhiều, nhưng vẫn cùng cô ăn kem. Cô gọi kem chocolate bạc hà, anh bảo sẽ chọn kem giống cô để được nếm món kem bạc hà mà cô ưa thích. Anh luôn đòi nếm thử những món ăn mà cô gọi, thỉnh thoảng lại còn bắt đút không khác gì trẻ con. Cô yêu nhiều cái trẻ con trong một người đàn ông như anh.
Lần thứ hai anh ngồi sát cô đến nỗi cô có thể nghe được tiếng nhịp từ lồng ngực anh. Hôm đó anh và cô đến khu thương mại chơi điện tử. Phòng game rất đông, anh đã nhường cái ghế cuối cùng cho cô. Và để cả hai cùng có thể chơi trò tìm điểm khác nhau trên màn hình, cô bảo cô có thể “share” cái chỗ ngồi khiêm tốn ấy với anh. Và cứ thế, cô như lọt thỏm trong lòng anh, thỉnh thoảng lại hất cùi chỏ vào ngực anh nũng nịu khi anh không buồn tập trung vào màn hình mà chỉ mải dụi đầu vào tóc cô. Đó là lần cuối cùng anh ngồi thật sát cô. Là hôm chị ấy đi công tác.
Cô đưa tay ôm lấy gương mặt anh. Và như mọi khi, anh lại cầm lấy tay cô và đặt lên đấy một nụ hôn, nhẹ và sâu. Cô thích cái cảm giác nhồn nhột khi gương mặt anh cạ vào làn da mỏng mảnh của cô. Cô thích chạm vào cằm anh sau khi anh cạo râu được 2 ngày. Có lần cô đã nói với anh điều này, và kể từ đó cô hay nhận được tin nhắn của anh với nội dung: “Hai ngày trước anh đã cạo râu. Hôm nay em có muốn gặp anh không?”. Và cô sẽ gặp anh, và cô sẽ vờ như vô tình với tay trước mặt anh để lấy thứ gì đó, và anh sẽ vờ như vô tình chạm cằm vào cánh tay cô, khẽ dừng ở đấy cho đến khi cô nhoẻn miệng cười và tặng anh một cái liếc sắc đến ngọt ngào.
Điện thoại anh báo có tin nhắn. Đúng 8h. Không cần đọc cô cũng biết được là của ai. Là chị ấy nhắc anh uống sữa. Đối với chị ấy, anh như một đứa trẻ cần sự chăm bẵm và giám sát thường xuyên. Cứ đúng 8h chị nhắc anh uống sữa. 12h điện thoại nhắc anh đừng bỏ bữa trưa. Đợt anh bị ho kéo dài, ngày nào chị cũng nhắc anh uống thuốc. Còn cô thì chỉ bảo anh ráng nhịn uống nước đá vì cô biết anh không thể nào uống nước không lạnh. Thậm chí còn đòi anh đưa đi ăn kem để ăn mừng sự kiện cả cô cũng bị viêm họng.
- “Ôi thèm kem bạc hà quá đi!”
Cô biết anh đang cố làm cô vui sau tiếng báo tin nhắn vừa rồi. Chẳng bao giờ cô bảo với anh là cô buồn vì điều đấy cả. Bởi cô đã chấp nhận là người thứ hai yêu anh, sau chị ấy. Đã có lúc cô nghĩ mình có thể đánh đổi tất cả để anh chỉ là của riêng cô, hoặc chí ít nếu cô có thể xuất hiện trước mặt anh trước chị ấy, chắc chắn mọi chuyện sẽ khác. Có lúc trong giây phút ích kỷ, cô ước giá như anh bớt thành công đi một ít, bớt đáng yêu đi một ít, như thế có thể chị ấy sẽ không còn ở bên anh nữa, và chỉ còn một mình cô ở lại. Nhưng rồi cô lại nhanh chóng xua tan cái ý nghĩ ấy đi vì như thế thật bất công cho anh quá.

Ảnh minh họa: kumiwi
Anh quyết định tắt máy điện thoại.
Đây là lần đầu tiên cô ra Biển cùng anh. Cô đang thực hiện lời hứa của mình năm xưa khi đưa anh ra trước Biến. “Trông thấy anh rồi chứ Biển? Là người em yêu vô cùng.” Rồi cô đưa máy ảnh lên, hướng ống kính vào mình rồi nép thật sát vào anh. Cô thích chụp ảnh, nhưng chưa bao giờ để anh chụp ảnh cho cô.
- “Em không muốn phải đứng một mình mà không có anh bên cạnh.”
Và anh lại ôm cô vào lòng, đặt khẽ lên trán một nụ hôn. Rất ấm.
Cô nhón chân thật khẽ. Anh đang ngủ. Hai má anh đỏ ửng hệt như khi vừa mới uống xong hai cốc bia. Cô yêu gương mặt anh lúc này mặc dù chẳng thích anh uống bia nhiều tẹo nào. Cô khẽ tiến đến đầu giường, buộc lại những sợi tóc con đang rơi hai bên má, mím chặt môi và hít thật sâu, khe khẽ cúi gần sát mặt anh. Cô hầu như nín thở. Môi cô chạm vào môi anh, rất nhẹ. Cô nghe được hơi thở đều đều của anh phả vào cổ cô. Cô nhớ đến bộ phim “Người nhện” có cảnh cô gái hôn người nhện khi anh ta đang bị treo ngược trên cây.
“Thế em cho anh là Người nhện à?” – anh vẫn không mở mắt.
Ngượng ngùng như đứa trẻ bị bắt gặp đang ăn vụng, nhưng bàn tay của anh đã không cho môi cô rời khỏi anh khi ôm lấy đầu cô một cách dứt khoát.
“Nếu thế thì anh thích bị treo ngược suốt đời.”
***
Tỉnh giấc khi trời vẫn còn tờ mờ sáng, cô nhận ra mình đang nằm gọn trong vòng tay anh. Không động đậy, không cựa mình, cô nằm yên nghe tiếng Biển hòa vào từng nhịp thở của anh. Cô nghe cả mùi thơm của anh, một mùi thơm mà có lẽ suốt cả cuộc đời này không bao giờ cô quên.
Tiếng chuông điện thoại cắt ngang suy nghĩ của cô. Cô vội khẽ rời khỏi vòng tay anh. Là một người bạn thân của anh mà cô đã từng gặp gọi. Cô hơi ngạc nhiên nhưng rồi nhớ ra rằng anh đã tắt điện thoại từ sau tin nhắn sáng qua. Cô được báo rằng chị ấy hiện đang trong viện, phải mổ, một ca mổ tim khá quan trọng và mọi người không tài nào liên lạc được với anh.
Cô mang theo máy ảnh, một mình đi ra Biển.

Ảnh minh họa: elgarbo
Anh tỉnh giấc mà không thấy cô. Đoán rằng cô đang chụp cảnh Biển ngoài kia, anh chạy dọc bờ biển kiếm tìm trong vô vọng. Anh đã trông thấy dấu chân cô trên cát, từ cửa phòng dẫn ra Biển. Và rồi anh cũng đã thấy dấu chân cô đi trở lại phòng. Chắc cô lại đùa với anh đây mà, anh bật cười. Cô có lúc nũng nịu như một đứa trẻ, có lúc già dặn như một phụ nữ từng trải, nhưng lúc nào cũng vô cùng quyến rũ, từ cái cách cô nhìn anh, cách cô nói chuyện với anh, cách cô quan tâm đến anh, cách cô hôn anh, thậm chí trong từng sms cô gửi, vô cùng đặc biệt và lôi cuốn. Ở bên cô, anh hoàn toàn thoát khỏi hình ảnh gò bó nơi công sở của mình, cô dạy anh nói tiếng lóng và rồi cả hai bật cười như nắc nẻ khi anh thực tập nó với cô.
Suy nghĩ của anh dừng lại nơi chiếc bàn khi anh đặt chân đến cửa phòng. Là chiếc máy ảnh của cô mà chỉ mấy phút trước trong lúc vội chạy ra Biển anh đã không để ý đến. Không bao giờ cô đi đâu mà không mang theo máy ảnh – một thói quen và cũng để phục vụ cho sở thích chụp ảnh của cô.
Anh muốn xem trong lúc anh ngủ cô đã chụp được những gì.
... Là cảnh cô ngồi một mình trước Biển, nhoẻn miệng cười. Nhưng đôi mắt rất buồn. Anh đọc được điều đó.
Anh chỉnh máy ảnh cho chạy tiếp, nhưng không còn một tấm ảnh nào, không thấy cả tấm cô và anh hôm qua khi vừa đến Biển.
Anh bắt đầu có linh cảm không hay.
Anh tìm điện thoại gọi cho cô. Hai tin nhắn đang chờ khi anh vừa mở máy.
Tin nhắn đầu tiên: “Em phải vào viện. Tim em không được khỏe. Anh đang ở đâu? Em rất cần anh”.
Tin thứ hai: “Anh ơi, em chụp ảnh một mình trông cũng ổn đấy chứ?! Không có anh em vẫn ổn mà. Nhớ uống sữa mỗi ngày. Sữa sẽ tốt cho anh hơn kem bạc hà!”.
Gửi từ Blogger ALEX – Hoàng Anh
Blog Radio chuyển thể từ email Quỳnh Trinh và Alex - Hoàng Anh
Nhacvietplus & Blogviet: http://nhacvietplus.com.vn
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

