17/2/11

“Ngốc ạ, nếu tớ không yêu cậu…”
...chẳng việc gì tớ phải nhắn tin chúc cậu ngủ ngon, hay thi thoảng gọi điện chỉ để kể một câu chuyện rất bình thường.
Thời gian gần đây, chúng ta ít gặp nhau… Với tớ, mọi việc vẫn rất bình thường, nhưng cậu lại cho rằng tớ không còn tình cảm với cậu nữa. Tớ chưng hửng, chẳng hiểu vì lý do gì…

Con gái hay nghi ngờ và lo nghĩ, tớ biết điều đó. Nhưng tớ không ngờ, cậu suy diễn ngoài sức tưởng tượng… Cậu cho rằng dạo này tớ chán cậu nên không còn quan tâm cậu, tớ đã để ý người khác nên tớ hay gắt gỏng với cậu, tớ muốn chia tay nên tớ lơ là… Dù cho cố giải thích, cậu vẫn phủi bỏ và không chấp nhận… Thật buồn khi người mình yêu thương lại không hiểu cho mình gì cả…
Cậu à, nếu tớ không yêu cậu…
1. Tớ chẳng việc gì phải nhắn tin chúc cậu ngủ ngon, hay thi thoảng gọi điện chỉ để kể một câu chuyện rất bình thường, hay nói vài câu vớ vẩn: “Tớ vừa chơi game xong”, “Mới phát hiện ra vài bài hát hay lắm”, “Đang làm gì đó”, “Ngủ chưa”…

Tớ không nói quá nhiều lời yêu thương vì tớ cho rằng, sự quan tâm bằng hành động có giá trị hơn cả. Tớ xem cậu như thói quen của mình, nên ngay cả việc đơn giản nhất, cậu cũng là người được biết đầu tiên. Vậy cậu còn suy nghĩ gì nữa?

2. Tớ sẽ chẳng giải thích bất cứ điều gì cho sự vắng mặt của mình đâu. Mà tớ sẽ che giấu, lấp liếm, thậm chí nghĩ ra vài lý do ảo nữa… Tớ và cậu dạo này gặp mặt nhau thường xuyên rồi, nên khi online, tớ muốn chơi game một chút cũng không thể?

Cậu cho rằng tớ vô tâm, tớ lên mạng mà không chịu buzz cậu một tiếng, trong khi online có biết bao chuyện phải làm… Sự quan tâm chỉ có giá trị khi nó được thể hiện đúng lúc, và cho người yêu một không gian riêng cũng là cách thể hiện tình cảm. Khi không thể gặp cậu, hoặc không thể trò chuyện trên mạng với cậu, tớ luôn nói rõ lý do và điều đó là sự thật… Vì vậy, cậu đừng suy nghĩ vẩn vơ nữa nhé…

3. Tớ sẽ không cuống lên khi thấy cậu buồn. Mỗi khi cậu có việc gì căng thẳng, hay gặp áp lực, thậm chí chỉ cần cậu ho một tiếng, tớ cũng cảm thấy không vui… Cậu có biết điều đó?

Chẳng lẽ cậu chỉ thấy được những gì tớ thể hiện, còn những xúc cảm tiềm ẩn của tớ, cậu không cảm nhận được bằng trái tim và ánh mắt hay sao? Nếu tớ không có tình cảm với cậu, tớ sẽ chẳng thèm để ý đến xúc cảm của cậu đâu ngốc à…

4. Tớ sẽ hẹn hò với vài cô nàng thú vị: Cậu có biết là, tớ đã từng từ chối lời đề nghị “hẹn hò” từ một vài cô nàng, và tớ tự hào vì điều đó? Tớ không nói ra với cậu, vì tớ biết tính cậu hay ghen, hay cả nghĩ, tớ không muốn cậu bận tâm đến những chuyện linh tinh, và cũng vì tớ tự ý thức rất tốt. Chẳng ai có thể xen vào tình cảm giữa chúng ta được.
5. Tớ sẽ chẳng để ý đến những “vệ tinh” quanh cậu: Cậu thắc mắc tại sao tớ không ghen, cậu bảo rằng có người để ý cậu mà tớ vẫn mỉm cười tỏ ra bình thường, rồi cậu hờn trách… Thật ra, ai để ý cậu, tớ nắm được hết lý lịch, thậm chí tớ còn “điều tra ngầm” về những anh chàng đó, chỉ là tớ tự tin rằng tớ là người cậu chọn, hạnh phúc khi biết rằng cậu chỉ có mình tớ, nên tại sao tớ phải ghen với những anh chàng ấy, bọn hắn đâu có nhiều lợi thế và ưu điểm như tớ, đúng không?

Nếu tớ tự ti, biết đâu tớ không đủ tiêu chuẩn để trở thành “một nửa” của cậu. Yêu không chỉ là thể hiện tình cảm, mà còn cố gắng hoàn thiện bản thân mình vì một người… Tớ đang thực hiện điều đó…

6. Tớ chẳng dành thời gian cho những cô bạn của cậu: Đôi lúc tớ nghĩ “mệt mỏi thật, tại sao mình lại phải ga-lăng với những cô nàng chẳng-phải-bạn-gái-mình ấy nhỉ? Nhưng vì cậu, tớ sẵn sàng giải giúp họ bài toán, hay kiên nhẫn ngồi nghe họ nói về cậu (đây là điều khiến tớ vui), giúp đỡ họ khi cần… Vì tớ biết, cậu rất quý bạn bè mình, và tớ luôn phải khiến cậu hãnh diện về tớ trước mặt bạn bè chứ

7. Tớ sẽ lén lút. Nhưng tớ luôn cho cậu xem tin nhắn điện thoại, sẵn sàng để cậu lục từng bức hình trong kho ảnh máy tính, cho cậu xem luôn cả những tấm thiệp mà bọn con gái tặng thời…cấp 2, đôi khi còn thoải mái để cậu mở nick YM nữa.... Với tớ, khi yêu một ai đó, là sẵn sàng để họ bước vào thế giới của mình. Và khi tình cảm được xác định, và tớ “trong sạch”, thì tại sao phải che giấu nhỉ?

Những dẫn chứng trên đủ phản biện lại mệnh đề “tớ không yêu cậu”. Ngốc à, tình cảm đâu phải lúc nào cũng dễ dàng thấy rõ… Chỉ cần cậu còn cần tớ, thì tớ luôn sẵn sàng bên cạnh cậu, cố gắng hoàn thiện bản thân vì cậu, như thế đã đủ để gọi là yêu chưa?

Theo Mực Tím

16/2/11

Năm cuối cấp - Nơi góc trời kỷ niệm

Đối với học sinh 12, việc đi học chưa lúc nào trở nên nặng nề như thế này, vì sau tết, những học sinh năm cuối phải đối mặt với những bộ hồ sơ dày cộm nhưng lại đó quyết định tương lai của mỗi người.

Tết đã hết, học sinh bắt đầu quay trở lại với việc đến trường. Đối với bao học sinh khác, tết là khoảng thời gian được yêu thích nhất, tết hết, đồng nghĩa với việc phải đi học trở lại, phải chấm dứt những chuyến du lịch hay những buổi họp mặt bạn bè.

Nhưng đối với học sinh 12, việc đi học chưa lúc nào trở nên nặng nề như thế này, vì sau tết, những học sinh năm cuối phải đối mặt với những bộ hồ sơ dày cộm nhưng lại đó quyết định tương lai của mỗi người.

12 năm đi học, 12 năm cắp sách đến trường, chưa bao giờ phải lo nghĩ, chỉ biết đến nhiệm vụ ăn và học, nhưng đã qua rồi cái thời vô tư tung tăng dưới sân trường, giờ đây những học sinh năm cuối phải đối diện với những thứ quan trọng hơn, những điều mà đôi khi lại quyết định tương lai của mỗi người.






Nhớ ngày đầu tiên đi học, được mẹ đưa đến tận cửa lớp vậy mà vẫn cứ nằng nặc đòi về, thế là mẹ phải ngồi trên ghế đá, để mỗi khi con nhìn ra cửa lớp, lại gặp mẹ, lòng thấy yên tâm. Lớn hơn chút nữa, lần đấu tiên một học sinh biết được thế nào là ganh đua, là trường chuyên lớp chọn. Để khi bước chân vào ngôi trường cấp hai, những học sinh ấy sẽ thấy tự hào hay thất vọng về chính bản thân mình.

Tốt nghiệp cấp hai, lần đầu một cô bé lớp 9 mơ về một ngôi trường cấp 3 thơ mộng với bao mối tình học trò lãng mạn mà ngây thơ, lần đầu tiên một cô bé mới lớn biết đỏ mặt khi bắt gặp ánh nhìn của một anh lớp trên, hay thẹn thùng về cái chạm tay bất ngờ của cậu bạn bàn bên cạnh.

Hai năm trôi qua, để rồi khi đã là một học sinh năm cuối, cô bé ấy bây giờ đã chững chạc hơn nhiều, không còn mãi mơ mộng về một cuộc sống tươi đẹp đầy màu hồng, mà đã biết lo lắng, biết trân trọng những khoảnh khắc quý báu cùng bạn bè. Không còn những buổi đi chơi cuối tuần đầu vui vẻ, không còn những lúc cúp học chỉ để trốn giờ khảo bài, mọi người bây giờ học hành chăm chỉ hơn rất nhiều.

Có những lúc bạn bè cãi vã vì những chuyện hiểu lầm nhỏ nhặt, hay có những bạn cả hai năm 10 và 11 vẫn chưa nói chuyện với nhau, ấy vậy mà bây giờ mọi người lại khăng khít, gắn bó hơn bao giờ hết, chia nhau từng bịch bánh tráng trong lớp học thêm, hay cùng trú mưa dưới mái hiên sân trường sau những giờ học quân sự. Ừ! thì năm cuối...

7h30 tối, sân trường vắng lặng, một mình từ lớp học thêm đi bộ vế trường để lấy xe. Buổi tối, sương xuống lạnh cả hai vai, lòng chợt thấy nao nao. Hết năm nay, có lẽ sẽ chẳng bao giờ có dịp đứng giữa sân trường như thế này, dẫu biết những thứ hiện hữu trước mắt rồi sẽ thành ký ức,nhưng sao ta vẫn cứ muốn níu kéo. Thời gian lạnh lùng trôi cứ trôi nhưng tuổi học trò thì chỉ có một.

Trường đây, lớp đây, thầy cô đây, nhưng chỉ một năm sau, mọi thứ sẽ đổi khác, rồi sau này khi về thăm trường cũ, những cô cậu học trò ngày nào sẽ đứng đây, ngay giữa sân trường này nhưng với một tư cách hoàn toàn mới, thành công hay thất bại, tự hào gặp mặt thầy cô hay nép sau cánh phượng hồng ngậm ngùi tiếc nuối, tất cả phụ thuộc vào quyết định của mỗi người.

Năm cuối cấp là một năm học đầy căng thẳng, áp lực nặng nề, nhưng đằng sau những căng thẳng từ bài vở hay những áp lực từ thầy cô, gia đình, hãy gạt hết mọi thứ để dành cho ta một khoảng lặng, những giây phút yên bình để nghĩ về những gì đã qua, những thứ ta đã đánh mất hay đạt được, những điều khiến ta tự hào hay thất vọng.

Kỷ niệm sẽ mãi mãi là kỷ niệm, nhưng hãy biết nâng niu, trân trọng những phút giây hạnh phút bên bạn bè, để sau này trưởng thành, khi nhắc đến những kỷ niệm thời học sinh, thì đó sẽ là những kỷ niệm đẹp mà ta mãi mãi không bao giờ quên được.



Theo Mực Tím

tai xuat giang ho

hic,hic, cac ban trai lop ta nay dep trai de so cang ngay cang cao cang hot nha, toi nho lop ta qua

Với anh em vẫn là cô bé

:00

Với anh em vẫn là cô bé

 Có những đêm anh nằm lòng thao thức
 Có những đêm anh cần phải suy nghĩ
 Về anh, về em, về nhau
 Về bao chuyện lâu nay
 Để đêm nằm nghe thời gian
 Lê bước những bước dài
 Đối với anh em vẫn là cô bé
 Những nghĩ suy trong đầu còn non nớt
 Chẳng lo ngày nay, ngày sau đến
 Còn mơ tình yêu sẽ như những giấc mơ nhiệm màu
 Dù rằng anh sẽ cố dành trọn thời gian để luôn bên em
 Dành vòng tay âu yếm lắng nghe buồn vui của em mỗi đêm
 Nhưng biết sau này cuộc sống không đẹp tựa như giấc mơ chính em đang mơ
 Tình yêu non nớt em dành nhỏ xinh và rất vô tư
 Nụ cười em đó khi kề bên anh
 Chỉ biết khóc khi mong nhớ anh thôi
 Đó cũng chính những lúc anh lo
 Ngày mai cô bé hôm nào giờ như giọt nắng lung linh
 Chờ em mau lớn trong tình yêu thương và những nghĩ suy sẽ lớn theo em
 Đó là lúc giấc mơ được nhiệm màu


15/2/11

Chương 25, 26, 27, 28

Chương XXV: Em có cách rồi mà!

Tôi nghe mà như sét đánh bên tai. Cưới Thanh Trúc ư? Đó là điều ko thể đối với cả tôi và Thanh Trúc mà cả hai bà mẹ đều ko hiểu. Mỗi người chúng tôi đều có sự lựa chọn cho tình yêu của riêng mình, chúng tôi ko thể cưới nhau, hoàn toàn ko thể. Nhưng… biết làm sao để hai bậc phụ huynh hiểu đây?

Tôi mệt mỏi nằm dài trên giường, lấy cớ ăn cơm cùng đối tác rồi nên tôi bỏ cả cơm tối. Tôi rất sợ chuyện này sẽ ảnh hưởng đến kì thi tốt nghiệp sắp tới của cô ấy. Cô ấy đã học hành rất chăm chỉ, mặc dù lượng kiến thức cô ấy có đc trong một tháng qua là vô cùng ít ỏi, thế nhưng điều đó ko có nghĩa là sẽ hết hi vọng để cô ấy đỗ tốt nghiệp. Tôi muốn gọi điện cho Thanh Mai bởi có thể giờ này cô ấy cũng đã hay tin như tôi. Nhưng tôi cứ suy nghĩ mông lung mãi, tôi chẳng thể nào bấm số nổi. Nếu tôi gọi lúc này mà vẫn chưa có cách giải quyết khác nào khơi nên nỗi lo sợ cho cô ấy. Tôi ko muốn người con gái tôi yêu phải khóc. Tôi quyết ko để điều đó phải xảy ra, ít nhất là lần này.

Tôi gọi điện và mời Thanh Trúc uống cà phê để bàn chuyện đang xảy đến với chúng tôi. Thanh Trúc cũng có vẻ lo lắng chẳng kém gì tôi. Các bạn đừng ngạc nhiên vì sao Thanh Trúc lại phải lo lắng. Cô ấy có một ông người yêu giầu có, tài giỏi lại yêu cô ấy chân thành. Nhưng có một lý do mà cô ấy chưa thể nói với mẹ, đó là ông tổng giám đốc ấy còn có một đứa con riêng. Và bà Thanh với tự trọng và suy nghĩ của bà nhất định ko thể đồng ý cho đứa con gái vừa xinh đẹp, nết na lại vừa giỏi giang chịu thiệt thòi như thế. Làm sao bà ấy có thể chấp nhận cho cô con gái yêu đi làm mẹ kế, làm kẻ thế chân cho người vợ cả để nuôi dạy đứa con người ta đc chứ. Thanh Trúc biết điều đó nên cô ấy ko giám nói chuyện tình cảm của mình với mẹ. Và giờ đây cũng giống như tôi, cô ấy sợ sệt và lo lắng.

- Anh Lâm, em biết mình có lỗi với anh, nhưng em xin anh đó. Em ko thể lấy anh! – Tôi biết chứ, Thanh Trúc cũng giống như mẹ ko hề biết tôi đã yêu cô em Thanh Mai bé bỏng và tinh qoái của cô ấy. Tôi cố gắng mỉm cười chấn an cô ấy.

- Thanh Trúc bình tĩnh đi em! Rồi ta sẽ có cách giải quyết. Anh nhất định cũng sẽ ko lấy em đâu vì anh đã tìm thấy một nửa của mình rồi. – Thanh Trúc ngạc nhiên nhìn tôi, cô ấy chợt tươi tỉnh sắc mặt.

- Thế thì còn gì phải lo nữa. Anh chỉ cần nói là anh đã có người yêu và ko thể lấy em với mẹ anh là đc. Và việc chúng ta lấy nhau sẽ ko xảy ra. – Đâu dễ như cô ấy nói chứ. Nếu tôi có thể công khai thì giờ tôi đã chẳng phải đau đầu thế này.

- Nhưng anh cũng giống như em, có lý do riêng ko thể công khai người yêu với mẹ. Hơn nữa mẹ anh rất thích em.

- Em biết chứ, mẹ em cũng vậy, bà luôn miệng khen anh. Kêu anh vừa thành đạt, lại tử tế và lại còn chưa có vợ con. Em sợ lắm! Em và anh Chan chúng em yêu nhau. - Lần đầu tiên tôi thấy Thanh Trúc khóc. Phải rồi cô ấy cũng giống như bao phái yếu khác mà thôi.

Đã hơn một tuần rồi mà chúng tôi vẫn chưa tìm ra đc cách giải quyết. Trong khi đó hai bà mẹ đã rục rịch chuẩn bị và lo liệu cho cái đám cưới viển vông của hai người. Thanh Mai biết chuyện nhưng cô ấy chẳng nói gì cả, vẫn vui cười như ko. Nhưng tôi biết một điều là cô ấy buồn lắm bởi sáng nào gặp tôi cũng thấy mắt cô ấy sưng húp.

Đang còn chưa tìm ra cách giải quyết thì đùng một cái chúng tôi nhận đc quyết định từ hai bà mẹ:

- Hai mẹ đã quyết định rồi, tháng 8 là tháng đẹp để tổ chức đám cưới cho hai con. Từ giờ đến lúc đó là còn 4 tháng nữa. Đủ cho cả hai con và chúng ta chuẩn bị.

Chúng tôi nhìn nhau chẳng nói một lời nào. Trong khi đó hai bà mẹ cứ vui vẻ với kế hoạch cưới xin mà chẳng hề nhận ra bầu không khí ảm đạm nơi ba đứa con.

Sự mệt mỏi trong tôi thấy rõ, tối thứ 7 nên tôi muốn đưa Thanh Mai đi chơi và cũng để xua tan đi sự mệt mỏi và bế tắc của chúng tôi. Vì chỉ có ở bên nhau chúng tôi mới có đc sự vui vẻ và hạnh phúc. Chúng tôi lặng lẽ đi bên nhau. Bàn tay nhỏ bé của cô ấy siết chặt lấy tay tôi. Những cơn gió mùa hè thổi lùa, cái hiu quạnh càng xâm chiếm nhiều hơn.

- Anh ơi em muốn cưới anh!

- Anh cũng muốn lấy em và chỉ lấy mình em thôi!

- Vậy thì mình cưới nhau nhé!


Tôi lặng im và thở dài. Tôi muốn, muốn lắm chứ nhưng mọi chuyện lại chẳng dễ dàng chút nào. Thanh Mai siết tay tôi dừng lại.

- Anh ko trả lời em sao? Anh có muốn cưới em trong năm nay ko?

- Ý em là gì hả Thanh Mai?

- Là sẽ cưới em ngay sau khi em thi xong tốt nghiệp. 1 tháng nữa thôi.

- Em đùa đấy à? Làm sao có thể chứ Thanh Mai.

- Vấn đề chỉ là anh có muốn hay ko thôi!

- Anh muốn, anh muốn! Ngay bây giờ nếu có thể anh cũng muốn lấy đc em ngay. Thanh Mai ơi, anh yêu em nhiều lắm, anh ko thể mất em hiểu chưa!

- Ừ vậy thì quyết định vậy nhé. Mình sẽ cưới nhau!

- Còn mẹ em và mẹ anh.

- Hì, em có cách rồi mà!

----------------------------------------------------------------------------------


Chương XXVI: Gạo nấu thành cơm!

Vừa tới giờ nghỉ trưa, tôi đã tức tốc đến ngay “Khoảng Lặng”. Thanh Mai hẹn gặp tôi ở đấy. Tôi cũng nóng lòng ko biết cô ấy có cách giải quyết gì. Chuyện ngày càng trở nên khó khăn khi mẹ tôi và bà Thanh đã bắt đầu liên lạc hết cho họ hàng và bạn bè thân thích. Rồi cả chuyện đặt sẵn đồ cưới, tìm địa điểm kết hôn nữa. Cái đầu tôi gần như muốn nổ tung. Tôi quá mệt mỏi rồi!

- Anh nhìn này! Thanh Mai chìa ra tờ giấy xét nghiệm thai nhi, đập ngay vào mắt tôi là dòng chữ: “Bệnh nhân: Hà Thanh Mai”. Tôi gần như chết lặng.

- Thế này là thế nào?

- Là em đã có thai. Anh ngốc thế! – Cô ấy thản nhiên đến như vậy sao? Cô ấy có thai? Có đùa ko đó? Tôi cố lục lọi trong mớ kí ức hỗn độn của mình xem có tí gì khiến tôi hiểu ra chuyện gì đang xảy ra ko!

- Em đùa đấy à? – Tôi gần như muốn quát lớn, mọi vài ánh mắt trong quán quay ra nhìn chúng tôi.

- Anh bình tĩnh đi! Nếu em ko có thai làm sao hai mẹ để cho chúng mình đc lấy nhau!

- Vậy… vậy cái thai này là của ai? – Tôi cố chấn tĩnh mình.

- Là của em!

- Gì thế? - Lần nay thì tôi quát lên thật sự! Giờ ko chỉ là một vài nữa mà là tất cả mọi ánh mắt trong quán đều nhìn chúng tôi. Chợt tôi thấy Thanh Mai bụm miệng cười.

- Anh tưởng em có thai thật à?

- Ý em là gì thế? Anh chịu hết nổi rồi, em đừng úp úp mở mở nữa!

- Hì, nhìn anh có vẻ phấn nộ nhỉ? – Sao tôi có thể ko phấn nộ đc chứ. Người con gái tôi yêu chìa ra tờ giấy xét nghiệm có thai mang tên cô ấy trong khi tôi và cô ấy chưa một lần chung chăn gối. Thử hỏi ai trong trường hợp như tôi có thể bình tĩnh đc. – Giấy xét nghiệm giả đấy! – Cô ấy mỉm cười tinh qoái. – Em có con bạn thân có bà chị gái là bác sĩ khoa sản mà. Em đã kể hết chuyện của chúng mình và nó đã cùng bà chị đồng ý giúp em.

- Liệu có ổn ko?

- Anh yên tâm, mấy ngày hôm nay em đã trang bị hết những kiến thức cơ bản của một bà chửa là như thế nào rồi. Biểu hiện đầu tiên là buồn nôn, nghén đó…. rồi bù lu bù loa, nhiều lắm! Rồi đến lúc mình lấy nhau rồi, lo gì ko có con thật chứ!

- Anh sợ mọi chuyện ko dễ như chúng ta nghĩ đâu.

- Mẹ em và mẹ anh sẽ phản ứng dự dội chứ gì? Em nghĩ kĩ rồi. Thứ nhất, thể nào mẹ em cũng có ý định giết em và anh. Mẹ sẽ thề sống bán chết cho anh một trận, can tội dụ dỗ con cái nhà lành, may là đã qua tuổi vị thành niên từ tháng 1 vừa qua. – Tôi giật bắn mình nghĩ ra, ừ nhỉ may quá cô ấy đã đủ 18 tuổi rồi. – Hì, nhưng ko sao, bị đánh mà đc cưới nhau cũng ko uổng anh nhỉ? – Cô ấy cười toe. – Cái này mới quan trọng, mẹ nào mà chả thương con, dẫu sao thì gạo nấu thành cơm rồi cũng chả thể thay đổi đc, hì, mẹ tuy yêu chị Thanh Trúc hơn em nhưng cũng thương em nhiều lắm! Vì ai bảo em giống ba mà! Mẹ có đánh có chửi cũng phải bắt anh cưới em thôi.

- Nhưng còn mẹ anh. Mẹ anh…

- Mẹ anh ko ưng em chứ gì?

- Ừ! – Tôi khẽ gật đầu buồn.

- Hì, em chả sợ. Chỉ cần anh yêu em là đủ. Với lại mẹ anh chẳng lẽ lại nỡ lòng nào bỏ đi đứa cháu nội của mình à? Mẹ anh tìm vợ cho anh chắc chắn là muốn có cháu bế rồi. Đúng ko? - Ừ, ko ngờ Thanh Mai cô ấy lại nghĩ đc nhiều chuyện thế. Đúng là mẹ tôi muốn tôi lấy vợ nhanh vì dấu sao tôi cũng 30 tuổi rồi, mẹ tôi thì cũng đã già. Mà ở cái tuổi đã ngoài 50 ai mà chẳng muốn có cháu bế chứ.

 Và thế là chúng tôi quyết định thực thi kế sách: “Gạo nấu thành cơm”. Tôi ko biết có ổn ko nữa, nhưng vì tình yêu chúng tôi buộc phải liều lĩnh thôi!

Hôm nay, mẹ tôi làm cơm mời ba mẹ con bà Thanh đến ăn. Giờ chúng tôi cứ như đã là một gia đình vậy. Đó cũng là cơ hội mà Thanh Mai bảo chúng tôi sẽ thi hành kế sách cho tình yêu.

-Thanh Mai ra ăn cơm đi con.

- Dạ! – Thanh Mai ngồi vào chỗ, chợt cô ấy bịt miệng chạy vào nhà vệ sinh. Mọi người lo lắng, tôi cũng giả vờ cùng mọi người chạy vào xem Thanh Mai thế nào. Bà Thanh, mẹ tôi, Thanh Trúc vô cùng lo lắng khi nhìn thấy Thanh Mai nôn oẹ. Phải công nhận là cô ấy đóng đạt. Mấy lần trc, lần nào tập thì cứ đc nửa chừng là y như rằng cô ấy ôm bụng bò lăn ra cười. Thế mà lần này cô ấy ko những mắt chảy nước (nguyên một lọ thuốc nhỏ mắt tôi đã chuẩn bị cho cô ấy) mà mặt mũi còn đỏ gay gắt. Tôi đỡ cô ấy vào phòng khách và ko quên lỡ miệng nói câu: “Em lại khó chịu rồi à?”. Ba người còn lại nhìn chúng tôi chằm chằm, tôi giả vờ như mình vừa lỡ miệng rồi cứ dìu Thanh Mai đi tiếp. Trong lúc đó một tờ giấy rơi nhẹ nhàng từ trong túi quần Thanh Mai qua sự khéo léo điều khiển của cô ấy đáp nhẹ xuống đất trước 6 con mắt có thể dễ dàng trông thấy.


Chương XXVII: Bất lực!


Chúng tôi vào đến phòng khách. Tôi vừa đỡ Thanh Mai ngồi xuống ghế thì điều gì mong đợi cũng đã đến. Bà Thanh tay cầm tờ xét nghiệm giận dữ:

- Thanh Mai, đây là cái gì?

Thanh Mai sợ sệt nép vào người tôi:

- Anh ơi, anh nói đi, chúng mình ko giấu đc nữa rồi!

Thanh Mai vừa dứt lời thì 6 con mắt lại đổ dồn vào tôi.

- Cậu Lâm, có chuyện gì giấu giếm cậu nói rõ đi! Cái tờ xét nghiệm có thai này là thế nào? – Bà Thanh gần như muốn ăn tươi nuốt sống tôi. Tôi lắp bắp:

- Cháu… cháu… xin… lỗi… Cháu… cháu… và… và Thanh Mai… đã… đã có… có… có… con với nhau ạ!

“Chát” - Một âm thanh kinh khủng vang lên. Khuôn mặt tôi lĩnh trọn cái tát nảy lửa, nổ đom đóm mắt và in hằn 5 đầu ngón tay của bà Thanh. Dù đã chuẩn bị sẵn tâm lý nhưng tôi vẫn bị sốc trc cái tát giáng trời của bà.

- Lâm! Mày vừa nói cái gì? - Lần này đến lượt mẹ tôi điên!

Tôi chưa kịp trả lời câu hỏi của mẹ tôi thì ngay lập tức thấy bà Thanh lao vào, lôi xềnh xệch Thanh Mai ra khỏi người tôi.

- Con Thanh Mai, mày ra đây, mày ra đây cho tao!

- Mẹ ơi! Con biết lỗi rồi!... Mẹ ơi!...

Tôi muốn giữ lấy cô ấy, nhưng bà Thanh đã ném ánh mắt giận giữ vào tôi:

- Cậu Lâm! Tôi nghĩ cậu là người tử tế nhưng hoá ra cậu cũng chỉ như bao đểu khác. Tôi tưởng cậu hiền lành, tử tế, yêu con Thanh Trúc nhà tôi, ai dè cậu dám lừa gạt, dụ dỗ con Thanh Mai. Cậu là má! Quân xấu xa! Thằng mất dậy!

- Bà Thanh! Dù gì thì tôi cũng là mẹ nó, bà chửi nó khác nào chửi vào mặt tôi hả? - Mẹ tôi giận dữ chả kém. 

- Bà phải xem lại con gái bà chứ! Con gái con đứa gì mà mới nứt mắt ra đã ngủ với trai! Giờ mới ễnh bụng ra! Con trai tôi mà phải thèm đi dụ dỗ cái loại con gái như con bà sao?

- Bà Kim! Bà…. Con Thanh Mai! Mày nghe rõ chưa? Mày bôi do chát chấu vào mặt rồi đó con ơi! Mày đẹp mặt chưa? Mày nghe người ta chửi nhục chưa con? Tao… Tao phải đánh chết mày. – Bà Thanh gào lên rồi quay ra vớ ngay cái cán chổi vụt lia lịa vào Thanh Mai.

- Á! Á…. Mẹ ơi…. Đừng… Á… con đau lắm!... A… A… - Tôi ko thể chịu đựng thêm nữa, tôi lao vào ôm lấy Thanh Mai đỡ cho cô ấy những cái đòn đau đớn. Bà Thanh vẫn ko chịu dừng tay mà vụt tới tấp vào cả tôi lẫn Thanh Mai. Thanh Mai ôm ghì lấy tối, nước mắt giàn giụa, răng cắn chặt để chịu những cái đánh mạnh từ cái cán chổi cứng nhắc. Tôi cũng siết chặt lấy cô ấy, giang người chắn đỡ cho cô ấy. Lần đầu tiên tôi cảm nhận nỗi đau thể xác lớn thế này. Ko phải vì những cái vụt bầm người lên cơ thể tôi mà là trên cơ thể yếu ớt của Thanh Mai. Những tiếng gậy nện vào người như bọp nghẹt lấy tôi. Tiếng kêu đau chỉ còn đủ sức rung trong cuống họng của Thanh Mai khiến tôi đau đớn vô cùng.

Có lẽ bà Thanh sẽ ko chịu dừng lại nếu như Thanh Trúc và mẹ tôi ko chạy lại kéo bà ấy ra.

- Mẹ ơi đừng đánh nữa! Mẹ ơi, con xin mẹ! Đừng đánh em nữa!

- Bà Thanh! Bà ko đc phép đánh nữa! Bà ko đc đánh con tôi!

- Mẹ ơi! Thôi đi mà! Đừng đánh nữa!....

Cuối cùng, mẹ tôi và Thanh Trúc cũng lôi bà Thanh ra khỏi chúng tôi.

- Con mất dậy! Đứa con gái mất nết!... – Bà Thanh lại gào lên! Thanh Mai ngước đôi mắt đẫm nước lên nhìn mẹ:

- Con yêu anh Lâm! Chúng con thực sự yêu nhau! Còn mẹ và bác Kim thì sao? Hai người chỉ biết làm theo ý mình nhưng có bao giờ để ý xem con cái mình có thực sự vui vẻ ko? Hai người có quan tâm tới con cái ko? Có biết anh Lâm, chị Trúc – hai người họ ko có yêu nhau? Nhưng hai người cứ một mực, cứ tự sắp đặt và ép buộc tất cả! Con muốn lấy anh Lâm, con yêu anh ấy, con có con với anh ấy thì sai à?

- Mày!... Mày…. Nói gì? Tao cho mày ăn học mà mày nói với tao thế à? Mày nghe cho rõ đây, nhất định tao ko bao giờ cho mày cưới rõ chưa? Có thai thì nạo! Tao ko cần cái loại con như mày và cái thằng rể chó má kia!

- Bà tưởng tôi cần cái loại con dâu như con gái bà sao? Có cho ko tôi cũng ko thèm! Cái loại con gái ko biết nhục là gì!

- Mẹ! Mẹ đừng xúc phạm đến Thanh Mai như vậy? Cô ấy ko đáng để mẹ làm như thế! Con yêu cô ấy! Và con sẽ lấy cô ấy! Mẹ ko có quyền cấm đoán con! – Tôi khùng lên với những gì mà mẹ tôi đã nói về người con gái tôi yêu. Thanh Mai ko đáng bị đối xử như thế! Cô ấy ko phải là loại con gái như mẹ tôi nghĩ. Tôi yêu cô ấy và nhất định tôi chỉ lấy mình cô ấy thôi!

- Mày! Mày giỏi thì cứ lấy nó đi! Tao từ mày luôn!

- Mẹ!...

- Con Thanh Mai nhà tôi có thối tha thế nào cũng ko bao giờ tôi thèm gả cho nhà bà!... Con Thanh Mai, đứng dậy về ngay cho tao! – Thanh Mai bị bà Thanh lôi đi. Đôi bàn tay tôi ko thể nào giữ nổi bàn tay bé nhỏ, mong manh của cô ấy. Bởi sau tôi còn có sức mạnh ghìm chặt từ mẹ. Mẹ tôi ôm ghì lấy tôi, nhất quyết ko cho tôi níu giữ người con gái tôi yêu. Thanh Mai cứ xa tôi dần, xa tôi dần. Những tiếng kêu yêu ớt của cô ấy vang lên, cào xé ruột gan tôi:

- Anh Lâm cứu em với!... Cứu em với…. Anh Lâm ơi.…


Chương XXVIII: Kẻ điên!


Thanh Mai đi khỏi, tôi gồng mình đẩy người ra khỏi mẹ, tôi lao ra ngoài nhà như một kẻ điên loạn. Nhưng đã quá muộn, chiếc taxi đã chuyển bánh, khuất dần vào trong bóng tối. Tôi khụy gối xuống lòng đường, nước mắt tôi chợt lăn một vệt dài. Tôi đau!

Tôi trở vào nhà trong bộ dạng của một kẻ đang điên, và vô cùng đáng sợ. Tôi đi qua mẹ mà ko thèm nhìn bà lấy một cái. Tôi trở lên phòng, vào nhà vệ sinh, xả nước và gục mặt trong bồn rửa. Nước lạnh làm giải toả cái nhiệt trong tôi. Nhưng hình ảnh Thanh Mai gào thét trong đau đớn khiến tôi nghẹt thở.

Tôi vớ cái điện thoại gọi cho Thanh Mai nhưng máy đã bị tắt. Tôi biết cô ấy đã bị cắt liên lạc với tôi. Tôi gọi điện máy bàn, đường dây cũng ko liên lạc được. Tôi gọi cho Thanh Trúc, cô ấy cũng ko nghe máy. Quá tuyệt vọng, tôi lao ra khỏi nhà trong chiếc SANTAFEB quen thuộc của mình, lái xe như một thằng điên phi thẳng đến nhà Thanh Mai.

- Anh Lâm! Anh còn đến đây làm gì?

- Thanh Trúc! Anh xin em đó! Em cho anh gặp Thanh Mai đi!

- Em ko nghĩ là hai người lại có thể với nhau. Nhưng việc anh và Thanh Mai có con thì càng ko thể chấp nhận! Thôi anh về đi! Mẹ em đang mất bình tĩnh, đợi khi nào mẹ nguôi giận thì anh đến!

- Ko! Thanh Trúc, anh muốn gặp Thanh Mai!

- Thanh Mai… nó….

- Thanh Mai… cô ấy ở đâu? Cô ấy có bị làm sao ko? Thanh Trúc anh cầu xin em đó, cho anh gặp Thanh Mai! Anh yêu em gái em thật lòng mà!

- Cậu còn đến đây làm gì? - Tiếng bà Thanh khiến cả tôi và Thanh Trúc phải giật mình.

- Thôi anh về đi! Mau lên!

- Ko! Cô ơi! Cho cháu gặp Thanh Mai đi mà!

Vừa lúc đó tôi nghe tiếng đập cửa ầm ầm và tiếng gào thét của Thanh Mai trên phòng.

- Mẹ ơi! Thả con ra! Mẹ ơi!... Con xin mẹ đó! Thả con ra!

- Thanh Mai ơi! – Tôi như một thằng điên gào gọi cô ấy!

- Anh Lâm ơi! Anh có ở đó phải ko? - Tiếng tay nện vào cửa lại vang lên liên hồi, tiếng gào thét trong nước mắt nhưng yêu ớt cứ dội vào tim tôi.

- Anh Lâm ơi…..! Mẹ ơi…. Thả con… ra…

- Cậu cút về cho tôi! – Bà Thanh giận dữ, cùng Thanh Trúc đẩy tôi ra khỏi cửa nhà.

- Anh Lâm anh về đi!

- Ko! Cô ơi! Cháu xin cô đó! Cô cho cháu gặp Thanh Mai. Mọi tội lỗi là do cháu! Tất cả là do cháu, ko liên quan gì đến Thanh Mai! Cô ơi! Xin đừng làm gì cô ấy! Thanh Mai vô tội! Chúng cháu yêu nhau! Cháu yêu cô ấy thật lòng mà.

- Tôi bảo cậu về cơ mà! Cậu ko về tôi báo cảnh sát đó!

- Cháu thực lòng yêu con gái cô! Cháu xin cô đấy…

Mặc cho tôi nói gì và tiếng Thanh Mai gào thét ko thôi trên phòng, bà Thanh vẫn nhất quyết đuổi tôi ra khỏi nhà, đóng chặt cổng và tắt điện. Tôi đứng ở ngoài, ngước đôi mắt đỏ ngầu lên phía phòng Thanh Mai. Bóng cô ấy chạy lại đứng bên cửa sổ nhìn xuống chỗ tôi. Cô ấy gào gọi tên tôi, nhưng tôi ko thể nào nghe tiếng bởi lớp kính của sổ kín bưng. Đôi tay cô ấy nắm chặt đấm mạnh vào kính cửa một cách tuyệt vọng. Trái tim tôi đau thắt, người con gái tôi yêu đang đứng ngay trc mắt tôi nhưng lại bị ngăn cách hoàn toàn.

Mưa!

Mưa nặng hạt!

Mưa ngày càng nhiều!

Tôi vẫn đứng chết chân nhìn người con gái tôi yêu. Bốn con mắt nhìn nhau hoà trong nước mắt. Và có cả những giọt nước mắt hoà trong mưa.

Tôi ướt sũng và lạnh. Tôi thấy lạnh trong lòng. Tôi thấy đau trong tim. Tôi chỉ muốn khuỵu xuống. Người con gái tôi yêu cũng đang đau. Tôi cảm nhận rõ những dòng nước mắt nóng bỏng qua lớp kính dày đặc kia.

Mưa xối sả! Mưa làm cho con người ta buốt lạnh và nhói đau. Mưa làm nỗi đau trở nên nhức nhối. Mưa khiến nước mắt rơi nhiều hơn. Nhưng… mưa ko làm con người ta xuôi lòng và bỏ cuộc.

Hết chương 28, các bạn đón đọc chương 29

14/2/11

Tình yêu là gì - Blog Radio


Tình yêu thật sự là gì?


"Khi hai người yêu nhau, họ không nhìn nhau mà họ cùng nhìn về một hướng" - Saint Exupery




Thư của mẹ gửi con gái,


Có lẽ nụ hôn chiều nay vẫn làm con ngây ngất. Tim mẹ như ngừng đập khi nhận ra đó là con, và cậu bạn vẫn đến giúp bố sửa máy vi tính! Vậy là con gái mẹ, 18 tuổi, đã yêu và đã hôn!


Thực lòng, điều đầu tiên mẹ muốn là ngăn cấm con. Mẹ muốn nói với con về kỳ thi đang lúc nước sôi lửa bỏng. Về chuyện “hãy đợi” đến khi đủ chín chắn. Nhưng cuối cùng, mẹ quyết định để con tự lựa chọn. Bởi nếu đó không phải là những cảm xúc thoáng qua mà là một tình yêu thực sự thì sẽ là điều đáng tiếc...


Tình yêu thật sự là gì?


Tình yêu thật sự không phải là cảm xúc, dù nó thường đến cùng những cảm xúc mạnh đến mức làm con người choáng ngợp. Tình yêu không thể kéo dài nếu hai người chỉ có cảm xúc với nhau.


Sự hiểu biết lẫn nhau mới là nền tảng của tình yêu thật sự. Con có thể “phải lòng” một chàng trai thậm chí chưa bao giờ nói chuyện. Nhưng để có một tình yêu thật sự, con cần phải tìm hiểu về người ấy. Bởi biết về tư cách và cá tính người mình yêu là vô cùng quan trọng.


Cùng chung một mục đích sống sẽ giúp cho con và người ấy có được tình yêu dài lâu, bởi các con sẽ đi cùng hướng suốt cuộc đời. Nếu tham vọng của con trở thành một doanh nhân quốc tế, còn điều duy nhất người ấy mong ước là một mái ấm sum vầy, no đói có nhau, thì chắc chắn là xung đột sẽ nảy sinh. Nếu con khao khát một cuộc sống đổi thay, đầy thử thách, còn người ấy yêu một cuộc sống tĩnh lặng, thanh thản, thì dù cảm xúc có lớn đến mấy, sẽ cũng có lúc những cá tính sẽ va chạm. Và tình yêu sẽ tan vỡ cho dù hai người vẫn còn cảm xúc với nhau.






Tình yêu không phải là tình dục. Tình dục được tạo ra cho hôn nhân - một sự cam kết lâu dài. Nếu vượt ra ngoài hôn nhân, tình dục chỉ mang lại hậu quả khắc nghiệt…


Tình yêu là sự lựa chọn. Là một sự cam kết. Mặc dù cảm xúc là một phần không thể thiếu được của tình yêu, mặc dù tình dục là một phần của hôn nhân, thì tình yêu cũng không thể tồn tại nếu chỉ dựa vào những điều đó. Nếu con hỏi mẹ tình yêu là gì, thì mẹ sẽ nói với con:


• Yêu, là nhìn thấy ở người đó những điều không hoàn hảo mà vẫn yêu.


• Yêu, là muốn mang lại cho người mình yêu những điều tốt đẹp nhất.


• Yêu, là không mất trí, vẫn học quên mình, vẫn dành trái tim cho gia đình và bè bạn...


• Yêu, là dành thời gian, công sức để tìm hiểu tâm hồn và tính cách của nhau.


• Yêu, là dành thời gian và công sức để tìm hiểu và yêu quý những gì mà người con yêu gắn bó.


• Yêu, là tin tưởng và hiểu biết lẫn nhau.


• Yêu, là nếu tranh cãi thì không thường xuyên và cũng không nghiêm trọng.


• Yêu, là nếu tranh cãi chỉ giúp hiểu nhau hơn và tình yêu bền vững hơn.


• Yêu, là hướng tới một mối quan hệ lâu dài.


• Yêu, là khi xa cách, chỉ thấy yêu hơn và gắn bó hơn.


Tình yêu là vậy, con ạ!


Chỉ yêu nếu đó là tình yêu thật sự. Mẹ tin vào sự lựa chọn của con.


Mẹ của con!


Trích Blog Radio 168 - Blog Viet - nhacvietplus.com.vn

thông báo riêng

Mọi người thân mến!!
Mình quên mất chưa nói với mọi người.
Mình- Trần Phú Duẩn đã đổi tên thành Trần Thanh Phong từ khi vào đại học!!!
Có lẽ mọi người sẽ thắc mắc vì sao.
Nhưng lí do thì có rất nhiều.
Mình không tiện nói.
Mình chỉ thông báo để các bạn biết.
Mình không mong các bạn sẽ nhanh quen với cái tên này.
Mình chỉ hi vọng các bạn dần thay đổi cách gọi.
Để mình thật sự là Thanh Phong hiện tại.
Cảm ơn mọi người rất nhiều!!!

=))

Sao dạo này Blog lớp ta ít người vào thế. Amd ơi! Post xong chuyện này thì post truyện: Anh sẽ lại cưa em nhé! Cho t đọc vs ha! :))