21/4/11

kí ức

Kí ức hay ký ức?
Pó tay. hix, khó ghê!!!
Có ai đó chưa từng sống với kí ức?
Chắc không đâu nhỉ?
Kí ức là nỗi đau ẩn chứa sự ngọt ngào.
Kí ức tồn tại nhưng lại không hiện hữu. Kí ức làm người ta mỉm cười nhưng không quên mang theo những giọt nước mắt.
Mình ghét kí ức, nếu cuộc đời cũng có phím delete thì mình đã shift delete nó nhiều lần.
Hình như người ta nghĩ nhiều hơn về những kí ức buồn, những kí ức nhắc nhớ những cảm giác xót xa, đau đớn và cay đắng.
Một h sáng, bỗng nhiên thức dậy. chẳng biết mình đang làm gì, đang sống như thế nào. Bỗng nhiên tất cả kí ức ùa về, xa lạ mà thân thuộc đến lạ thường.
Có cái gì đó như đang nắm lấy trái tim như muốn lôi nó ra khỏi lồng ngực, khó thở. một thứ chất lỏng nóng hổi nào đó nhẹ lăn trên mặt.
Kì lạ, cố tìm trong cái mớ hỗn độn đó một chút dịu nhẹ, một chút bình yên, một chút bản ngã mà sinh ra cuộc đời đã ban tặng. không thấy.
Hình như kí ức cũng bị đánh cắp, mất đi một thứ gì đó không quý giá nhưng quá quan trọng.
Đau.
Đau.
Đúng là rất đau.

Kaka

A chỉ ước một thảo nguyên đầy chó. Một nông trường bát ngat mơ xanh. Một dãy Trường Sơn day sả ớt. Một dòng sông chứa đầy ruou woka. Để nơj ấy tháng ngày a tu luyện, xa bụi trần và wên bóng hình em!

17/4/11

Em luôn ở trong tâm trí anh!





Đã cố gắng chẳng nghĩ về em, cho anh thôi cô đơn trong lòng
Mà sao lại mơ nhiều hơn, thấy bóng dáng em mỗi đêm về
Đã cố gắng chẳng nghĩ gì thêm, sao chân anh cứ mãi đi tìm
Về nơi mà ta thưòng qua, đã có những yêu dấu nhạt nhòa

Dù anh biết tất cả đã mãi xa rồi, chỉ có những ký ức ở lại
Nhưng dường như anh hoài chưa quên và dường như đâu đâu anh cũng thấy em
Giọt nước mắt cứ mãi rớt xuống không ngừng
Cho a thêm cồn cào nỗi nhớ, chẳng biết phải cố quên đến bao giờ ?

Đã cố gắng chẳng muốn gọi tên nữa, thế nhưng sao tim không thể nào xóa hết
Và đôi lần anh lại quên, tưởng như kế bên vẫn còn em
Đã có lúc bỗng thấy thóang qua, thế nhưng xung quanh anh ai cũng xa lạ
Và anh lại thêm ngẩn ngơ, thấy ai đó cứ nghĩ là em.