Kí ức hay ký ức?
Pó tay. hix, khó ghê!!!
Có ai đó chưa từng sống với kí ức?
Chắc không đâu nhỉ?
Kí ức là nỗi đau ẩn chứa sự ngọt ngào.
Kí ức tồn tại nhưng lại không hiện hữu. Kí ức làm người ta mỉm cười nhưng không quên mang theo những giọt nước mắt.
Mình ghét kí ức, nếu cuộc đời cũng có phím delete thì mình đã shift delete nó nhiều lần.
Hình như người ta nghĩ nhiều hơn về những kí ức buồn, những kí ức nhắc nhớ những cảm giác xót xa, đau đớn và cay đắng.
Một h sáng, bỗng nhiên thức dậy. chẳng biết mình đang làm gì, đang sống như thế nào. Bỗng nhiên tất cả kí ức ùa về, xa lạ mà thân thuộc đến lạ thường.
Có cái gì đó như đang nắm lấy trái tim như muốn lôi nó ra khỏi lồng ngực, khó thở. một thứ chất lỏng nóng hổi nào đó nhẹ lăn trên mặt.
Kì lạ, cố tìm trong cái mớ hỗn độn đó một chút dịu nhẹ, một chút bình yên, một chút bản ngã mà sinh ra cuộc đời đã ban tặng. không thấy.
Hình như kí ức cũng bị đánh cắp, mất đi một thứ gì đó không quý giá nhưng quá quan trọng.
Đau.
Đau.
Đúng là rất đau.
Đang viết thì bút hết mực. không viết được nữa. lạ
Trả lờiXóa