Khi hồn anh gửi vào bầu trời đêm
Nhẹ đưa cơn gió qua thềm
Mà anh chỉ biết ngồi im cuối đầu
Nỗi nhớ càng lúc càng sâu
Giot lệ rớt xuống 1 câu ngập ngừng
Cảnh vật cũng biết dửng dưng
Chòm mây lơ lửng lưng chừng khuất xa
Sao em nỡ phụ tình ta
Để giờ anh phải canh 3 khóc thầm
Nhiều lần em bảo anh hâm
Thế anh mới hiểu mưa dầm thấm lâu
Ngập ngừng nói chẳng nên câu
Sương rơi vẫn thế hoa sầu vì ai?
Đâu rồi đẹp những nhành mai?
Những ngày tháng cũ vàng phai cho đời
Nhớ xưa trước đã hẹn lời
Dẫu cho gian khổ không rời xa nhau
Kiến bò miệng chén chưa lâu
Nghĩa xưa cũng trả, tình sâu trả người
Bâng khuâng nhớ cảnh nhớ người
Nhớ nơi gặp mặt, nhớ lời hẹn xưa......
To be continue
Tiến Anh làm thơ như Nguyễn Du ấy!
Trả lờiXóaNhưng thơ này giống thơ thất tình, đọc nghe buồn.
thơ tôi luôn là thế mà! hihi! thế nên ra ngoài này tôi mới đc mọi người gọi là lục bát thần chưởng
Trả lờiXóa